Âm vang sáo mèo

Âm vang sáo mèo

 

Nhà thơ Trần Tích Thiện

ÂM VANG SÁO MÈO

Giữa thành phố Cảng thân thương
Sáo Mèo vang vọng, vấn vương tình đời
Nốt trầm , nốt bổng chơi vơi
Âm thanh như gọi núi đồi xa xăm
Trúc già khoét gọt âm thầm
Qua người thổi đã vươn tầm gió mây
Tiếng lòng nhè nhẹ bay bay
Như mang hơi thở rừng cây lại gần
Bạn bè ngày một thêm thân
Sáo mèo hòa nhịp bao lần say mê
Giữa nơi đô thị bộn bề
Sáo mèo vẫn giữ hồn quê dịu dàng
Trời trời , biển biển mênh mang
Mình thề mãi mãi âm vang sáo mèo

Trần Tích Thiện

 

TIẾNG SÁO QUÊ HƯƠNG

Tiếng sáo chiều nghiêng nghiêng trên sườn núi
Rủ mây về quán trọ cuối đường xa
Âm thanh mỏng như làn sương khói
Mà rạo rực lòng người khi sáo bay qua
.
Tiếng sáo ai buồn như gió núi
Thổi chút heo may nhè nhẹ chớm thu về
Con đò nhỏ nằm nghe sông kể chuyện
Ánh trăng vàng rót mật xuống hàng tre
.
Cũng có lúc sáo vui như chim hót
Rộn cánh đồng lúa chín thơm hương
Lũ trẻ nhỏ chạy theo chiều gió cuốn
Cười vô tư rộn rã trên đường
.
Tiếng sáo ấy luồn qua năm tháng
Vẫn trong veo như suối đầu nguồn
Ai xa xứ bỗng rùng mình nấc nghẹn
Hình bóng quê nhà ẩn hiện dưới hoàng hôn

Trần Tích Thiện

kimeditor

Để lại một bình luận