Nguyễn Cường-Người giữ hồn thơ đất Cảng

Nguyễn Cường-Người giữ hồn thơ đất Cảng

 

Nhà thơ, họa sĩ Nguyễn Cường

Nghệ sĩ Vũ Kim Thanh

NGUYỄN CƯỜNG – NGƯỜI GIỮ HỒN THƠ ĐẤT CẢNG

(Tặng thi sĩ Hải Phòng)

Verse 1

Chiều Hải Phòng gió thổi lặng thầm
Có một người ngồi bên trang giấy
Mái tóc bạc như màu sóng biển
Mắt vẫn xanh niềm say mê

Hơn bảy mươi mùa hoa phượng cháy
Thơ vẫn đỏ lửa trong tim
Nguyễn Cường – người yêu con chữ
Gieo yêu thương giữa lặng im

Verse 2

Anh viết đủ bao nhiêu thể loại
Lục bát, tự do, trữ tình
Mỗi vần thơ như hơi thở
Giữ hồn quê giữa bình minh

Không chỉ là người làm thi sĩ
Anh còn họa nét bìa xinh
Trang sách nhờ tay anh nâng đỡ
Bỗng hóa giấc mơ hữu hình

Pre-Chorus

Bìa thơ anh vẽ bằng cảm xúc
Màu sắc như sóng đại dương
Chỉ một ánh nhìn thoáng chạm
Đã thấy cả trời yêu thương

Chorus

Nguyễn Cường ơi… người thi sĩ
Thầm lặng như biển quê nhà
Bao năm nâng bước bạn bè
Bằng tài hoa rất mặn mà

Thơ anh không ồn ào rực rỡ
Nhưng thấm sâu tựa sóng ngầm
Giữa đất Cảng đầy gió mặn
Anh vẫn xanh như phượng hồng

Verse 3

Có những bìa thơ anh lặng lẽ
Chẳng ký tên, chẳng phô bày
Chỉ mong bạn mình hạnh phúc
Khi cầm tập sách trên tay

Nghệ thuật trong anh là hơi thở
Là ánh nhìn rất riêng
Vẽ bằng cả lòng nhân hậu
Cho đời thêm chút bình yên

Bridge (Cao trào sâu lắng)

Nếu mai này biển còn hát
Tên anh còn ở trong thơ
Nguyễn Cường – người gieo hồn đẹp
Cho bao thế hệ mong chờ

Hoa phượng rồi có thể rụng
Tháng năm có thể nhạt màu
Nhưng người giữ hồn nghệ sĩ
Sẽ còn sống mãi về sau

Vũ Kim Thanh
London 27/2/2026

 

kimeditor

Để lại một bình luận