Chiều Xuân-Một thoáng Tây hồ

Nhà thơ, NSUT Hoàng Mạnh Hùng

CHIỀU XUÂN – MỘT THOÁNG TÂY HỒ
Tây Hồ sóng vỗ mây giăng
Dáng xuân nghiêng xuống nhẹ nhàng mặt gương
Cố hương dù cách dặm trường
Vũ Kim Thanh vẫn nặng vương tình nhà.
Anh Quốc… mà chẳng cách xa
Về đây sưởi ấm mặn mà nghĩa xưa
Mạnh Hùng ngâm bản thơ xưa
Ngọc Dung dệt ý cho vừa lòng thơ.
Đoàn Nghiêu thi ảnh như mơ
Gói bao khoảnh khắc đợi chờ bấy lâu
Hải Phòng, Hà Nội bắc cầu
Rót chung chén rượu, trao nhau nụ cười.
Tình thơ kết dải hoa tươi
Người đi, người ở, tình người thắm hơn
Xuyến xao lay động cung đàn
Chiều xuân đọng lại tâm hồn thanh cao.
Nhạc hòa thi tứ dạt dào
Tây Hồ một thoáng, biết bao nồng nàn!
Ra về lưu luyến ngập tràn
Lời chào tạm biệt nồng nàn lệ rơi.
Gói tình theo bước chân người
Để thương để nhớ đầy vơi nỗi lòng
Dẫu xa cách dặm nghìn trùng
Tây Hồ vẫn giữ một vùng chân phương.
Ngọc Liên 6/4/2026