Thiếu gia và cô thợ nail (Chương 19)
Chương 19 của tác giả Hương Keenleyside.
Không gian quán ăn Việt tại Hội An hoài cổ và yên tĩnh. Thực khách Tây, ta đều nói chuyện khe khẽ trong tiếng nhạc của một điệu lý. Ngoài sổ, biển rì rào sóng vỗ. Cuộc trò chuyện của hai vợ chồng ông Minh hòa tan vào không gian bằng một gam màu trầm buồn của gỗ hoại mục và ánh đèn vàng ấm như lùi sâu vào quá khứ, hay vấn vương hiện tại? Quán được thiết kế theo lối kiến trúc Trung Bộ xưa, tường trát vôi màu vàng mỡ gà đã lốm đốm vài vệt rêu, gợi nhớ đến những căn nhà cổ ở Hội An cũng như miền Nam.
Trên chiếc bàn ăn bằng gỗ gụ lên nước bóng loáng, mâm cơm miền Trung được bày biện nồng nàn hương vị xứ sở: đĩa lòng xào nghệ rực lên sắc vàng óng ả bên cạnh xấp bánh tráng mè nướng giòn; tô canh hến hoa chuối thanh mát lấm tấm hành lá; và không thể thiếu chén nước mắm tỏi ớt đỏ rực, cay xè. Đĩa cá nhỏ khô khô cay, mặn chuẩn vị — ăn thử một con là muốn ăn thêm.
Ghé mắt nhìn quanh, góc phòng được bài trí vô cùng tinh tế. Một chiếc tủ chè khảm xà cừ cổ kính đứng im lìm nơi góc tối, bên trên đặt chiếc bình gốm Chu Đậu cắm vài nhành sen cuối mùa. Ánh sáng trong phòng không đến từ những dải đèn hiện đại mà phát ra từ những chiếc đèn lồng bọc vải lụa tơ tằm màu đỏ sẫm treo thấp, đổ những chiếc bóng dài, tĩnh mịch xuống nền gạch bông kiểu Pháp loang lổ hoa văn xưa cũ. Tiếng nhạc dìu dặt phát ra từ chiếc loa giấu sau bức bình phong gỗ chạm trổ “Tùng Cúc Trúc Mai”, như cố nén lại những lo toan đang chực chờ vây lấy họ.
Ông Minh gắp một miếng cá vào bát cho vợ, vẻ mặt hân hoan thấy rõ. Ông ngước lên nhìn vợ, giọng hào hứng: — Anh đã đặt vé đi dự lễ tốt nghiệp của thằng Hoàng ở Anh rồi. Chúng ta sẽ bay vào ngày 2/6. Anh muốn sang sớm để gặp xem cháu Vy và con dạo này thế nào.
Nghe đến tên Vy, nét mặt bà Minh thoáng chùng xuống. Bà lơ đãng miết nhẹ ngón tay vào gờ chiếc bát chiết yêu vẽ hoa lam đã sứt một miếng nhỏ ở vành, băn khoăn nói: — Em cứ nghĩ ngợi mãi. Bên con Hoàng có nhắn tin, nghe nói con Vy nó về Việt Nam rồi mà chẳng thấy động tĩnh gì, cũng không một lời hỏi han hay đến thăm hai vợ chồng mình. Cháu Vy cư xử như vậy thật là không phải đạo chút nào…
Ông Minh nghe vậy liền xua tay, dứt khoát gạt đi: — Ôi dào, em cứ khéo lo xa và chấp nhặt làm gì. Tụi trẻ bây giờ bận rộn nhiều việc, biết đâu nó về có công chuyện gấp rồi đi ngay thì sao. Cứ để sang bên kia gặp rồi tính. Em cũng chuẩn bị dần đi là vừa, chúng ta bước ra dần khỏi cuộc đời con. Nó lớn, nó lo cho vợ con nó, không có thời gian cho em nữa. Đến lúc nó tổ chức sinh nhật không mời bố mẹ, Tết không về. Ngày mẹ anh chết, anh hiểu ra con Hoàng cũng sẽ như anh. Cái nợ đồng lần. Ta yêu con vì ta đẻ ra chúng nó!
Bà Minh khẽ thở dài. Cái vị mặn mòi của mắm ruốc, tôm ngâm chua dường như chẳng khỏa lấp được nỗi lo đang dâng lên trong lòng. Giọng bà trĩu nặng, chuyển sang một mối bận tâm khác còn đau đầu hơn: — Vâng, bố em cũng dạy em chuyện đó. Bố chờ em dạo giỗ cụ, mà hôm đó em đi tiếp khách. Khi em bắt máy thì đã 25 cuộc gọi nhỡ. Em đã về và mâm cơm cúng trên bàn thờ vẫn chưa hạ xuống.
Ông Minh thở dài. — Anh không thể nghỉ hưu, chắc cứ phải bận rộn cho đến lúc 70 tuổi! — Nhưng còn chuyện ở công ty… Giám đốc chi nhánh ngân hàng tại phố Lê Văn Lương lại vừa thông báo cho công ty nhà mình vay tiếp với lãi suất 11% anh ạ. Họ bảo lãi suất 9% thì khó được duyệt vì sợ kiểm toán chưa xong danh mục. Giá trị hàng tồn kho của nhà mình chưa chắc đã được chấp nhận để hồ sơ vay 300 tỷ quý này được duyệt đâu.
Ông Minh vừa định đặt chén xuống, ngón tay bỗng khựng lại giữa chừng. Tiếng va chạm lách cách giữa đôi đũa cả bằng tre và chiếc đĩa gốm mộc nghe thật khô khốc trong bầu không khí đặc quánh mùi trầm hương thoang thoảng của quán. Giữa không gian cổ kính, yên bình đến lạ lùng này, những con số “11%”, “300 tỷ”, “kiểm toán” vang lên nghe thật chói tai và nặng nề. Nó ăn dày thế! Nó ép mình vay của nó để ăn chênh lệch.
— Vâng, mai về Hà Nội anh thương lượng hộ em. Chấp nhận biếu tiền để vay chính thống!
Chiếc xe vừa dừng bánh trước cổng căn biệt thự nguy nga của gia đình, thì chị Toan và chú tài xế ùa ra đón giúp xách hành lý vào nhà. Trở về Hà Nội sau chuyến đi, bà Minh không khỏi cảm thấy mỏi mệt. Chị Toan nhanh nhẹn đỡ lấy hành lý, túi xách xách thẳng lên tầng hai rồi đẩy cửa bước vào phòng ngủ của bà.
Không gian phòng ngủ của bà Minh rộng mênh mông, thênh thang như một căn hộ mini độc lập. Giữa căn phòng, nổi bật nhất là bộ bàn ghế bọc nệm hoa William Morris mang phong cách Anh của hãng Laura Ashley, được chính tay cậu con trai quý tử chọn lựa và gửi từ nước ngoài về. Lớp vải bọc ghế có hoa văn chìm màu kem tao nhã, phối cùng những đường cong mềm mại của phần khung gỗ sồi được gọt giũa tinh xảo. Bộ bàn ghế đặt ngay cạnh khung cửa sổ lớn sát đất, nơi có chiếc rèm voan trắng đang khẽ bay trong gió, tạo nên một góc thư giãn vừa sang trọng vừa ấm cúng, đối lập hoàn toàn với những bão giông tài chính ngoài kia.
Chị Toan đặt vali vào góc tủ, rồi mang vào một bó hoa to đùng, rực rỡ sắc màu: — Hoa tươi hôm nay đây cô. Chị biết tính cô đi đâu về cũng phải tự tay chăm hoa, cắm một bình đặt ở góc phòng ngủ này thì mới ngủ ngon được. Mà cà phê chị cũng gọi rồi, vẫn quán em thích, họ vừa mang đến để trong tủ lạnh.
Bà Minh mỉm cười đón lấy bó hoa, cầm kéo cắt bớt gai và lá già của một cành hồng: — Cảm ơn chị. Lát nữa chị cho em một ly và cái bánh quy.
Chị Toan ngó trước ngó sau, rồi bước lại gần, hạ thấp giọng đầy vẻ bảo mật: — À em ơi… Ngày mai là ngày cô bồ của ông xã em đi đẻ rồi đấy ạ. Chị đã hẹn sẵn lịch cho mẹ con nó. Nó quyết tâm giao con cho em nuôi rồi đi học tiếp. Nghe nói quê con bé ấy còn thành kiến với chuyện không chồng mà chửa!
Đôi tay đang tỉa bớt lá hoa hồng của bà Minh bỗng khựng lại một nhịp. Ánh mắt bà nhìn đăm đăm vào những bông hoa, gương mặt không chút biến sắc, bình thản. Bà điềm nhiên nói: — Được rồi. Sáng mai chị gọi xe của cậu Lam, bảo cậu ấy đưa hai chị em mình đi viện. Phải gọi chú ấy để tránh mấy anh lái xe riêng hay đưa đón ông Minh.
Chị Toan chớp mắt, vẻ mặt hơi ái ngại, ngập ngừng nhắc: — Nhưng mà cô ơi… Xe của cậu Lam là xe bán tải đấy ạ. Cô đi thế liệu có tiện không?
Bà Minh nhẹ nhàng cắm bông hồng lớn nhất vào tâm bình gốm, giọng nói thản nhiên nhưng đầy bản lĩnh của một người đàn bà đã đi qua quá nửa đời người với đủ loại sóng gió: — Chẳng sao cả. Với em lúc này, xe bán tải hay xe BMW thì cũng như nhau cả thôi. Quan trọng là việc của mình phải trôi chảy. Em đón cháu về đây.
Căn phòng ngủ rộng lớn lại rơi vào sự im lặng. Mùi hương hoa ly, hoa hồng quyện lẫn trong không gian vương giả chứng kiến một sự chuẩn bị âm thầm nhưng đầy kịch tính cho những ngày sắp tới.
(Còn nữa)