Tiếu Lâm- Thư Giãn: Bài 30

Tiếu Lâm- Thư Giãn: Bài 30

Con rắn vuông

Có một anh chàng nọ quê ở Kinh Bắc. Anh ta rất thích tụ tập với đồng niên trong xóm uống để rượu và nói chuyện. Thôi thì đủ cả từ chuyện triều chính đến chuyện làng bên có cô con gái nhà giàu kén chồng, và chuyện món dưa muối nhà hàng xóm thêm ớt vào cũng ngon hơn nhà anh ta. Tóm lại là đủ thứ chuyện, gọi là rượu vào lời ra.

Hôm nào anh ta cũng về muộn khiến vợ anh ta đi làm đồng về lại còn phải nấu cơm, cho lợn ăn, giục con cái ăn rồi tắm.

Cô vợ giận lắm nên đã tức nước vỡ bờ, mắng chồng mấy trận, anh ta có sợ nhưng vẫn đi uống rượu. (Trong Nam gọi là đi nhậu say quắc cần câu).

Hôm đó anh ta lại về muộn. Nhìn thấy vợ cầm  đòn gánh đứng chờ anh ta sợ quá nhưng ra vẻ cứng cỏi:

-Anh không có đi uống rượu nhé. Mà là có con rắn to quá cản đường nên mới không về được đóng giờ. Ối giời đất ơi, đời anh chưa từng thấy con rắn nào to chắn cả lối đi! Anh “chắc chắn”  chiều ngang của con rắn (anh ta nhấn mạnh từ này bằng giọng mạnh mẽ) chắc chắn độ 80 cm, chiều dài của con rắn độ 2 mét.

Vợ:

-Làm gì có con rắn dài thế.

Chồng:

-À nó dài độ mét rưỡi!

Vợ :

-Tôi  vẫn không tin!

Chồng :

-Thôi anh nói thật, nó to như thế nhưng dài độ 80 cm.

Vợ:

-Ối! Ngang tám mươi dài tám mươi hoá ra là con rắn vuông hả ông! Này thì rắn vuông này! Này thì rắn vuông này!

Cô vợ quật cho chồng túi bụi sau mỗi câu: ” Này thì rắn vuông!”

Khaỏ dị: Truyện cổ tích/ dân gian thường có nhiều dị bản tuỳ theo vùng miền.

Chapman Amy

Để lại một bình luận