Văn học: Thiếu gia và cô thợ nail
Phần 8, tác giả Hương Keenleyside:
Căn shophouse của Vy nằm biệt lập ở cuối High Street, nơi nhịp sống xô bồ của khu phố thương mại bắt đầu nhường chỗ cho sự yên bình. Đó là một ngôi nhà ba tầng với kiến trúc bán cổ điển, nơi Vy vừa dùng làm tiệm bán nails supply nhỏ ở tầng trệt, vừa là tổ ấm riêng tư ở các tầng trên.
Điểm đặc biệt nhất của ngôi nhà chính là sự nhất quán trong gu thẩm mỹ của cô chủ. Từ phòng khách, phòng ngủ đến gian bếp nhỏ, tất cả khung cửa sổ kính lớn đều được tô điểm bằng những bộ rèm vải nhung màu xanh lục bảo. Sắc xanh trầm ấm, quý phái ấy lọc qua ánh nắng chiều trên High Street, đổ lên sàn gỗ những mảng màu dịu mắt và mang lại một cảm giác an yên đến lạ kỳ.
Bộ rèm nhung xanh được vén gọn sang hai bên bằng dây buộc tua rua đồng, để lộ không gian ngập tràn ánh sáng với chiếc ghế sofa êm ái kiểu Louis, Pháp. Rèm nhung dày, buông dài chạm đất; đồ đạc bày biện có khiếu thẩm mỹ, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Sắc xanh nhung tiệp với màu ghế sofa cùng loại vải mang lại cảm giác huyền bí nhưng vô cùng ấm áp.
Từ ngày mua nhà, Vy dành rất nhiều thời gian và tiền để sắm sửa đồ đạc. Cô loay hoay mấy tháng liền kê ghế, đổi bàn, thay hướng liên tục. Tuần trước ghế sofa nằm dưới cửa sổ, hôm nay cô lại kê ngược lại.
Tiếng chuông ngoài cửa vang lên một nhịp quen thuộc. Hoàng bước vào, mang theo luồng gió mát của buổi tối và nụ cười rạng rỡ thường trực. Một tay anh ôm bó hoa hồng đỏ rực rỡ, tay kia xách một hộp quà thắt nơ tinh tế. “Chào cô chủ nhỏ. Hôm nay anh có quà cho em này,” Hoàng lên tiếng, giọng trầm ấm. Vy vuốt lại lọn tóc mai, mỉm cười đón lấy bó hoa: “Đi học về là chạy thẳng qua đây sao? Anh chu đáo quá. Mà quà gì thế anh?” “Em mở ra xem có vừa ý không.” Vy háo hức gỡ giấy bọc hoa, mở nắp hộp. Bên trong là một đôi giày cao gót màu kem nhã nhặn, thiết kế tinh xảo và cực kỳ tôn dáng. Cô lật nhẹ đế giày lên xem, mắt sáng rực: “Ôi, cỡ số 5! Anh nhớ cả size giày của em sao?” Hoàng nháy mắt đầy tự hào: “Chuyện gì liên quan đến em mà anh chẳng nhớ. Em đi thử xem nào.” Vy xỏ chân vào đôi giày, vừa vặn như in. Cô bước thử vài bước trên nền gỗ, xoay một vòng làm điệu khiến tà váy nhẹ nhàng bay bổng. “Thích quá! Cảm ơn anh nhé, Hoàng. Đúng gu của em luôn.” “Em thích là anh vui rồi. Mà mùi gì thơm thế em?” — Hoàng hít hà. “Chà, tí nữa em quên mất. Em đang chuẩn bị mì xào trứng; món kem hạt dẻ cười làm từ sáng, hy vọng lát nữa không cứng như đá. Anh ngồi đợi chút nhé, sắp xong rồi.” Vy chạy vào gian bếp nhỏ ở góc phòng, tiếng hành tỏi phi thơm bắt đầu vang lên kèm theo tiếng xèo xèo vui tai của chảo nóng. Hoàng không vào bếp mà thong thả đi dạo quanh phòng khách, dừng chân trước giá sách gỗ lớn đặt cạnh cửa sổ — nơi bộ rèm nhung xanh đang khép hờ. Anh lướt ngón tay qua những gáy sách, từ sách chuyên ngành làm đẹp, truyện ngắn đến vài cuốn tản văn về cuộc sống. Hoàng vừa lật xem một cuốn sách, vừa nói vọng vào bếp: “Vy này, anh để ý thấy em giữ cuốn sách này kỹ lắm. Đọc đi đọc lại không chán sao?” Vy vừa đảo nhanh chảo mì, vừa cười đáp: “Cuốn đó viết về những giá trị bình yên trong cuộc sống mà. Mỗi lần mệt mỏi đọc lại thấy lòng nhẹ nhàng hơn.” Hoàng đóng cuốn sách lại, nhìn chăm chú những tựa sách trên giá, rồi khẽ thở dài nhưng gương mặt lại ngập tràn suy tư hạnh phúc.
Anh bước lại gần cửa bếp, tựa lưng vào khung cửa, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của Vy đang bận rộn. “Anh nhìn giá sách của em, nhìn căn nhà này, tự dưng anh thấy thèm một điều…” Vy nêm thêm chút gia vị vào chảo, quay đầu lại nhìn anh, nhướng mày: “Thèm gì ạ? Thèm ăn mì rồi đúng không? Đợi hai phút nữa thôi.” “Không phải thèm ăn.” — Hoàng bật cười, ánh mắt anh trở nên sâu lắng và nghiêm túc hơn. “Anh thèm cái cảm giác này.” “Cảm giác gì cơ?” — Vy tắt bếp, trút mì ra hai chiếc đĩa sứ trắng. “Cảm giác mỗi buổi tối đi đâu về đều hình dung có một ngôi nhà sáng đèn chờ anh. Có tiếng xèo xèo trong bếp, có mùi thức ăn thơm phức, và có em.” Hoàng bước tới, đỡ lấy hai đĩa mì từ tay cô, đặt lên bàn ăn. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng chân thành: “Vy à, từ nhỏ anh đã sống trong nhung lụa, nhưng căn biệt thự của gia đình anh lúc nào cũng lạnh ngắt. Mỗi người một phòng, một thế giới.
Đứng ở đây, anh mới thực sự hiểu thế nào là một mái ấm.” Vy hơi sững người trước sự bộc bạch đột ngột của chàng thiếu gia. Cô nhìn anh, thấy rõ khao khát chân thành trong đôi mắt ấy. Cô khẽ hỏi: “Anh… thực sự muốn một cuộc sống giản dị như thế này sao? Anh là thiếu gia mà.” Hoàng nắm lấy tay Vy, kéo cô ngồi xuống ghế, giọng kiên định: “Thiếu gia thì cũng là một người đàn ông thôi em. Mà em đừng gọi anh bằng ‘thiếu gia’, nghe mỉa mai quá. Điều anh mong nhất lúc này, và cả sau này nữa, không phải tiền tài hay địa vị, mà là một gia đình hạnh phúc. Một gia đình có anh, có em, và những đứa trẻ. Mỗi ngày trôi qua đều bình yên như thế này.” Vy cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Hoàng truyền sang. Trái tim cô khẽ loạn nhịp.
Cô nhìn quanh căn shophouse nhỏ bé của mình, nhìn bộ rèm nhung xanh ấm áp, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Một hạnh phúc vô hình nhưng rõ nét đang len lỏi vào lòng cô. “Mì nguội rồi, anh ăn đi đã.” — Vy đỏ mặt, khẽ cúi đầu để giấu nụ cười hạnh phúc, nhưng bàn tay cô vẫn để yên trong tay anh. Hoàng cười lớn, gắp một đũa mì đưa lên miệng: “Được rồi, ăn mì vợ nấu xem tay nghề đến đâu nào!” “Ai là vợ anh cơ chứ!” — Vy lườm yêu. Không gian căn nhà cuối High Street ngập tràn tiếng cười và hơi ấm của tình yêu đôi lứa.
“Mẹ anh cũng cố gắng duy trì bữa tối, nhưng bố anh phải đi ăn cùng đối tác nhiều. Mẹ anh thường dạy anh là con cần tìm một người vợ thích nấu ăn. Người coi việc bếp núc là quan trọng, biết biến tấu gia vị trong bếp, người mà chỉ nhìn thấy thực phẩm là đã nghĩ ra sẽ nấu được những món gì, thì chính là người anh phải lấy!” “Thế anh quay lại với em, thì Thiên Kim ổn chứ?” “Anh đã nói rõ cho cô ấy hiểu: cô ấy là con của bạn mẹ anh. Sang đây anh có trách nhiệm giúp, nhưng xen vào tình cảm của anh là quá đáng.”
Phần 9 chúng tôi sẽ đăng vào ngày mai. Chúc quý vị buổi tối tốt lành!
Association of Vietnamese Intellectuals in Belgium and Luxembourg #vietnam #dulich #students