Kỷ niệm với bạn nghe âm nhạc
KỶ NIỆM VỚI BẠN NGHE ÂM NHẠC
Người nào yêu âm nhạc mới nhìn thấy được hết cái giá trị của những bức ảnh này. Nó đâu phải là vật vô tri vô giác, mà trong đó ẩn chứa biết bao nhiêu công sức, mồ hôi nước mắt và tài năng cùng trí tuệ của muôn người nhạc sĩ, nghệ sĩ thể hiện đã được thu gọn lại trong những chiếc đĩa CD mỏng manh, nhưng lại có bề dầy cao ngất và chiều sâu thăm thẳm của hồn người. Nhìn nó tôi lại nhớ tới người bạn yêu âm nhạc của tôi, anh ấy tên là Thành, võ sĩ thành, một võ sĩ đấu quyền Anh có hạng của những năm tháng xa xưa ở thành phố Hải Phòng. Nhưng chiến tranh xảy ra, Mỹ ném bom miền bắc, đã cướp đi của anh một cánh tay, bị cụt đến nách. Từ ấy anh giã từ võ đài và mang một biệt danh người ta gọi là “Thành cụt”. Anh chán đời và mọi thú vui anh bỏ hết, chỉ ôm mỗi niềm vui thưởng thức âm nhạc mà thôi.
Mỗi lần tôi có dịp tạt vào nhà thăm anh thì anh ấy vui mừng ra mặt, thích lắm. Bởi cứ mỗi lần tôi tới chơi là tôi đều có một vài “băng cối” mang tới trao đổi với anh hoặc ngồi thưởng thức âm nhạc cùng anh .
Nghe nhạc thì ai mà chả nghe, chả cần phải nói. Nhưng nghe nhạc như anh “Thành cụt ” ở Hải Phòng thì tôi chưa từng gặp ai cả, mà anh ấy cũng chưa từng gặp người nào làm bạn nghe nhạc cũng kiên trì chịu đựng như tôi, nên hai anh em có vẻ rất “hợp vu”, kiểu cách nghe nhạc như anh ấy và tôi đã trở thành một sự tâm giao để thưởng thức âm nhạc một cách kỳ dị nhưng thật sự lý thú .
Khi nghe tiếng tôi tới chơi là vợ con anh ấy “Biến” đi đâu hết, chắc là vào hết nhà trong, hoặc đi chỗ khác chơi, còn để lại phòng khách nơi có bộ dàn máy nghe nhạc của anh Thành, để anh đó tiếp khách và thưởng thức âm nhạc cho thỏa lòng hâm mộ. Dàn máy mà anh ấy dồn tiền vào mua lúc bấy giờ là Amply Sansui 5000x, đầu chạy băng cối hiệu Teac 4010sl và đôi loa Pioner CS 77 hoăc CS 88 cũng đã là “Chiến ” lắm lúc bấy giờ. Đó là sự ước ao khao khát của bao nhiêu người “Nghiện nhạc” .
Sau bao năm trong thời kỳ bao cấp nhiều gia đình chẳng có đài mà nghe, chỉ nghe đài phát thanh truyền thông hoặc những loa treo nơi công cộng. Khi giải phóng miền Nam thì những sản phẩm của máy móc âm thanh nghe nhạc Stereo được chuyển tải ra miền bắc, như một luồng không khí mới lạ kèm theo sự ngạc nhiên sửng sốt biết bao người, bởi khoa học kỹ thuật phát minh những sản phẩm máy móc nghe nhạc nổi đến với quần chúng nhân dân một cách bất ngờ. Những người buôn bán họ vào thành phố Sài gòn lùng sục và chuyển tải những mặt hàng Ti Vi và các loại amply, máy tăng âm, máy ghi âm hiện đại cao cấp, chuyền ra miền Bắc làm xôn xao chấn động thị trường. Từ nhà hàng quán tới quán nước vỉ hè bàn bán xôn xao, hết ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Chuyện như pháo ran ca ngợi về cái máy quay đĩa tự động đưa đĩa vào, tự động chơi một lúc bao nhiêu đĩa, hết tự động thay đĩa, rồi nghe tiếng đàn chơi bên loa tay phải mà tiếng hát lại ở bên trái, rồi luân chuyển từ bên nọ chuyển âm thanh sang bên kia ,như dàn nhạc sống đang biểu diễn trước mắt, tất cả cứ như là huyền thoại đang bùng nổ vậy …
Cũng đúng thôi vì xưa nay ở miền Bắc toàn là những loại đài con con Hồng Đăng của Trung quốc, của Liên xô và đài bán dẫn Transistor tự lắp, có cái đài có đĩa Rigonda 102 của Liên xô bán phân phối là loại máy nghe đĩa cao cấp nhất thời bấy giờ. Nay gặp các loại sản phẩm của Nhật, của Mỹ thì sánh làm sao được hình thức tốt đẹp và vô cùng hiện đại. Nhưng sung sướng và hạnh phúc nhất vẫn là những “con nghiện” nghe nhạc như tôi và anh “Thành cụt” cùng nhiều người khác nữa .
Sau khi pha ấm trà tầu ngon hảo hạng và vài câu trao đổi với nhau qua loa xong là anh ấy lặng lẽ đốt một nén hương trầm, cho mùi hương lan tỏa thơm ngát căn phòng rồi mới cho băng vào đầu máy bắt đầu thưởng thức .
Nghe nhạc như anh Thành có một cái “ Tật ”. Mỗi khi cho bất kỳ một băng nào vào máy là anh nghe từ đầu cho tới hết băng mới thôi. Không bao giờ tua băng ngang chừng để chọn bài nào thích mới nghe. Cho dù là thể loại nào cũng phải nghe từ đầu cho đến hết băng mới được thay đổi băng khác, chính vì cái này mà có những người không thích nghe nhạc với anh ấy. Riêng tôi thì lại thấy cá tính này cũng có cái hay, thứ nhất là không làm xộc sệch cuộn băng mỗi khi tua chọn bài. Thứ hai coi một cái đĩa là một món ăn tinh thần mà người tạo dựng đĩa đã có sự xếp đặt từ trước rồi, mình chỉ việc ngồi yên, không trò chuyện linh tinh, để khỏi bị phân tán tư tưởng, tập trung vào hình dung âm nhạc miêu tả những gì và tận hưởng, phân tích trong đầu óc mình cái gì đang diễn ra trong chuỗi âm thanh ấy, họ đang chơi gam gì ? đệm tiết điệu gì? v.v….
Tôi chịu đựng được cái kiểu nghe nhạc và đồng hành cùng anh ấy một cách tâm đắc, nên anh ấy rất quí mến trân trọng mỗi khi tôi tới nhà anh để cùng nhau nghe nhạc .
Ngày nắng nóng cũng như những ngày lạnh giá, hai con người cứ như hai khúc gỗ lim trầm ngâm yên lặng lắng nghe âm thanh từ hai cái loa lan tỏa trong căn phòng, quyện với hương trầm, hương trà, thả hồn tung bay trong sự đam mê hạnh phúc tuyệt vời với đủ các thể loại nhạc trên đời này.
Những tháng ngày ấm êm đó không còn nữa bởi tôi đi xa. Sau 9 năm tôi trở về nhà, tôi có mua một số đĩa nhạc CD mang về tặng anh làm quà, thời gian đó ở VN vẫn thịnh hành nghe đĩa than, đĩa nhựa và băng cối với Casette tape, chứ chưa có thịnh hành CD như bây giờ. Anh “Thành cụt” mừng và quí lắm …Sau lần về chơi đó với những kỷ niệm đẹp ,tôi lại quay về Anh quốc. Rồi những lần sau này về thì nghe tin anh ấy đã mất rồi. Anh ra đi về cõi vĩnh hằng, tôi mất đi một người bạn nghe nhạc đặc biệt và “hợp vu” nhất.
Nhìn giá đĩa CD của nghệ sĩ Cellist Tuyết Trinh Đào phải nói nó là một núi thức ăn vô giá, về lâu về dài cho tâm hồn của những con người “nghiện ngập” âm nhạc như tôi và nghiên cứu sáng tác thực hành với âm nhạc như nghệ sĩ. “Của hay phải gặp người biết” và quí trọng. Chợt nhớ ngày xưa ấy giữa trời mưa gió ở Hải Phòng tôi đạp xe đạp tới nhà người bạn để nghe nhờ một bản nhạc hiếm hoi ở cái đĩa rồi mầy mò viết nó ra giấy, phối âm để chơi đàn với nhau….Một thời khốn khó và tâm hồn khao khát nhất……
Cám ơn nghệ sĩ Cellist Tuyết Trinh Đào đã đồng cảm nhé .
Vũ Kim Thanh
London



Bộ đĩa và nhạc cụ của nghệ sĩ Cellist Tuyết Trinh Đào.