Thiếu gia và cô thợ nail: Chương 16 – tác giả Hương Keenleyside

Thiếu gia và cô thợ nail: Chương 16 – tác giả Hương Keenleyside

Chương 16 – tác giả Hương Keenleyside: Ánh nắng chiều rọi qua khung cửa kính sát đất của căn biệt thự, đổ những vệt dài vàng vọt lên tấm thảm Ba Tư đắt đỏ.

Bà Minh đứng trước tủ quần áo gỗ mun khổng lồ. Nhìn hàng loạt những bộ cánh kín cổng cao tường, màu sắc nhã nhặn nhưng có phần tẻ nhạt của những năm tháng làm dâu gia tộc hào môn, bà khẽ tặc lưỡi.
“Đã đến lúc phải sống khác rồi,” bà lẩm bẩm, bàn tay vuốt ve dải lụa mềm của một chiếc váy dạ hội, rồi dứt khoát kéo phăng nó khỏi móc.

Bà bước ra phía cửa buồng phòng, cất tiếng gọi vọng xuống lầu:
“Chị Toan ơi! Lên đây tôi bảo.”
Tiếng bước chân chạy lên cầu thang. Chị Toan, người giúp việc trung thành của gia đình, vừa lau mồ hôi trán vừa ló đầu vào phòng, rụt rè hỏi:
“Dạ, chị gọi em có việc gì ạ?”
Bà Minh chỉ tay vào đống quần áo chất cao như núi trên chiếc giường vương giả, thản nhiên nói:
“Chị gom hết chỗ này lại đi. Tôi cho chị hết đấy. Cứ mang về quê cho họ hàng, hoặc thích mặc gì thì giữ lại.”
Chị Toan tròn mắt, há hốc mồm nhìn đống đồ hiệu còn mới nguyên, có cái thậm chí chưa cắt mác:
“Trời đất ơi, chị Mình !Toàn đồ đắt tiền thế này, sao bà lại bỏ đi ạ? Tôi… tôi không dám nhận đâu.”
“Tôi bảo nhận thì cứ nhận đi,” bà Minh xua tay, nụ cười trên môi có phần bí ẩn. “Từ nay tôi không mặc mấy kiểu này nữa.”

Chị Toan còn chưa kịp hoàn hồn để dọn dẹp thì tiếng chuông cửa boong-boong vang lên. Một cô gái trẻ trung, mái tóc cắt ngắn cá tính, diện bộ vest ôm sát thời thượng bước vào dưới sự dẫn đường của cậu lái xe. Đó là Chloe, một stylist vô cùng nổi tiếng trong giới giải trí và giới thượng lưu.
“Chào cô Phi Yến,” Chloe tháo kính râm, mỉm cười rạng rỡ và cúi chào đầy lịch thiệp. “Rất vinh hạnh được cô tin tưởng đặt lịch hẹn riêng tại nhà.”
Bà Minh đón tiếp bằng một cái gật đầu quý phái:
“Chào em. Hãy giúp chị thay đổi hoàn toàn phong cách cũ kỹ này nhé.”
Căn phòng ngủ nhanh chóng biến thành một sàn diễn thời trang thu nhỏ. Chloe cho trợ lý mang vào ba sào quần áo mới toanh, đủ mọi kiểu dáng từ thanh lịch, quyền lực đến quyến rũ, trẻ trung.
“Chị xem nhé,” Chloe nhấc một chiếc đầm midi màu xanh emerald phối cùng áo blazer trắng ngà. “Dáng người của chị rất sang, nếu biết cách phối đồ tôn dáng và chọn những gam màu nổi bật nhưng tinh tế thế này, trông chị sẽ trẻ ra cả chục tuổi mà vẫn giữ được nét quyền quý. Khi đi tiệc, chị nên kết hợp với khuyên tai ngọc trai cỡ lớn thay vì dây chuyền rườm rà.”

Bà Minh chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng ướm thử lên người trước tấm gương lớn, ánh mắt lấp lánh sự hài lòng. Buổi tư vấn kéo dài đến tận khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời ngoại ô yên tĩnh.

Buổi tối, không gian phòng ăn ngập trong ánh đèn vàng ấm áp. Trên chiếc bàn dài bằng gỗ óc chó, những món ăn được bày biện cầu kỳ, khói tỏa hương thơm phức. Ông Minh ngồi ở đầu bàn, gương mặt có chút mỏi mệt sau một ngày dài ở tập đoàn, nhưng khi thấy vợ bước vào với mái tóc mới cắt tỉa gọn gàng và chiếc đầm lụa màu cam san hô ấm áp, mắt ông chợt sáng lên.
“Hôm nay trông em khác quá, có chuyện gì vui sao?” Ông Minh vừa gắp thức ăn vừa hỏi.
Bà Minh nở nụ cười rạng rỡ, giọng điệu vui vẻ khác hẳn vẻ trầm uất mấy ngày trước:
“Tôi phát hiện ra con trai chúng ta trưởng thành hơn tôi nghĩ nhiều. Thằng bé dạo này tự lập lắm, tự học tự lo cho mình. Đúng là cho con ddi đủ học là thành công của anh .”
Ông Minh khẽ hừ một tiếng, nhưng trong mắt không giấu được sự quan tâm:
“Nó thì tự lập cái gì, chắc lại được vài ba bữa .”
“Ông đừng coi thường con trai mình,” bà Minh bênh vực ngay. “Tôi cũng đã gặp cô Vy, người yêu của nó bên đó , tôi đã quan sát cẩn thận . Con bé buôn dụng cụ làm nail , hoàn cảnh tuy không môn đăng hộ đối với nhà mình, nhưng tôi thấy nó khá tốt, ngoan ngoãn lại biết suy nghĩ. Thằng con ông si mê con bé đó lắm.”

Ăn xong bữa tối, bà Minh buông khăn ăn, khẽ xoa thái dương rồi đứng dậy:
“Hôm nay mệt quá, tôi đi ngủ sớm đây. Đêm nay tôi sang phòng của con trai ngủ, bên đó có ban công thoáng mát hơn.”

Ông Minh hơi ngỡ ngàng nhìn theo bóng dáng vợ khuất sau cầu thang. Ông không biết rằng, bà chọn ngủ phòng con trai chỉ vì không muốn phải đối diện với sự ngột ngạt và những toan tính lạnh lùng của người chồng trong căn phòng ngủ chung bấy lâu nay.

Bên trong căn phòng VIP

Sáng hôm sau, chiếc xe sang trọng đưa bà Mình đỗ xịch trước cửa Thẩm mỹ viện Hoa Linh Lan – trung tâm làm đẹp nằm ngay trung tâm thành phố , nơi có hàng cây lộc vừng rủ bóng mát rượi xuống vỉa hè lát đá. Khí chất của nơi này toát lên sự xa hoa, từ mùi tinh dầu xả chanh thoang thoảng đến những bức tượng thạch cao điêu khắc tinh xảo.

Bà Minh bước vào, nhân viên lễ tân lập tức cúi rạp người chào đón. Quản lý thẩm mỹ viện nhanh chóng đích thân ra tiếp đón, đưa bà vào phòng VIP.
” Chị Phi Yến, hôm nay chị muốn trải nghiệm liệu trình gì ạ?” Cô quản lý cung kính hỏi.

Bà Minh tháo chiếc kính râm đắt tiền, nhìn thẳng vào gương, dùng ngón tay nâng nhẹ vùng da cổ và vùng bụng của mình:
“Tôi muốn làm một combo toàn diện: hút mỡ bụng và căng da mặt bằng chỉ vàng. Hãy xếp cho tôi vị bác sĩ giỏi nhất, chi phí không thành vấn đề. Tôi muốn kết quả phải hoàn hảo nhất.”

Cô quản lý hơi bất ngờ trước sự dứt khoát của bà, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười chuyên nghiệp:
“Dạ được chứ ạ, chúng em sẽ chuẩn bị phòng phẫu thuật vô trùng và mời viện trưởng trực tiếp làm cho chị. Đảm bảo sau liệu trình, chị sẽ lấy lại vóc dáng tuổi đôi mươi. Vậy phiền chị sang phòng cho chúng em bắt đầu đo huyết áp và lấy máu xét nghiệm

Bà Minh nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác những ngón tay nhân viên massage nhẹ nhàng trên trán. Bà đang đầu tư cho chính mình, chuẩn bị cho một cuộc sống mới không còn phụ thuộc vào danh xưng “vợ của chủ tịch”.

Trong khi bà Minh đang tìm lại thanh xuân, thì tại tòa nhà trụ sở tập đoàn thủy sản nhà bà không khí lại u ám như một ngày bão lớn.

Bên trong văn phòng chủ tịch rộng lớn, rèm cửa kéo kín mịt, ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt xám xịt của ông Minh. Trên bàn làm việc, giấy tờ tài liệu ngổn ngang.
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Trợ lý Hoàng lao vào, mặt cắt không còn một giọt máu, giọng run rẩy:
“Chủ tịch… Chủ tịch ơi, có tin xấu từ phía hải quan nước ngoài về rồi ạ!”

Ông Minh bật dậy, đập mạnh tay xuống bàn, tiếng quát vang lên khô khốc trong không gian rộng lớn:
“Lại chuyện gì nữa? “

Trợ lý Hoàng nuốt nước bọt, run cầm cập đưa tờ báo cáo:
“Một container tôm đông lạnh loại một của chúng ta vừa gửi sang thị trường châu Âu… bên cơ quan kiểm dịch nước bạn phát hiện có chứa dư lượng chất kháng sinh cấm vượt ngưỡng cho phép. Họ… họ đã ra lệnh tiêu hủy hoàn toàn ngay tại cảng rồi ạ!”

Ông Minh choáng váng. Gương mặt ông từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch.
“Tiêu hủy? Cả một công hàng trị giá gần nửa triệu đô… tiêu hủy dễ vậy sao?” Giọng ông Minh run lên, chất chứa sự bất lực và giận dữ. “Thằng nào phụ trách kiểm định nguồn hàng đầu vào? Mà mấy cow sở nuôi cá tra, tôm đã được quán triệt rồi cơ mà ! Gọi thằng kiểm định nhà mình nó lên đây cho tôi!”

“Dạ… giám đốc thu mua đã cắt liên lạc từ sáng nay rồi ạ,” người trợ lý lý nhí đáp, đầu cúi gằm.
Cơn gió ngoài cửa sổ rít lên một tiếng dài qua khe kính, như báo hiệu cho một đống đổ nát sắp sửa sụp đổ xuống gia tộc nhà ông Minh.

Sóng gió bủa vây danh tiếng của ông Minh, trong khi ở một góc khác của thành phố, bà Minh đang bắt đầu tự tay viết nên một chương mới cho cuộc đời mình. Chương đó không có ông.

(Còn tiếp)

Các bài đã đăng:

Văn học: Thiếu gia và cô thợ nail

Văn học: Thiếu gia và cô thợ nail (chương 14)

editors

Để lại một bình luận