Sống ở Anh: Thiếu gia và cô thợ nail (Chương 21)
Tác giả Hương Keenleyside. Chương 21: Bốn bức tường xám và thời gian ngưng đọng
Không gian bên trong phòng tạm giam của sở cảnh sát Vương quốc Anh mang một vẻ lạnh lẽo tĩnh mịch đến đáng sợ. Đó là một căn phòng vuông vức, nhỏ hẹp, bốn bề bao phủ bởi những bức tường bê tông sơn màu xám tro tối giản. Ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc đèn tuýp bảo vệ gắn chặt trên trần cao, được bọc trong một khung lưới sắt chống phá hoại. Thứ ánh sáng trắng loá, bần bật ấy soi rõ từng hạt bụi lơ lửng trong không trung và chẳng bao giờ tắt, khiến người ta hoàn toàn mất đi khái niệm về ngày và đêm.
Vy ngồi thu mình trên chiếc bục bê tông gắn liền vào tường – thứ duy nhất được gọi là “giường” ở nơi này, bên trên trải một tấm đệm mỏng bằng vật liệu chống cháy màu xanh thẫm. Gió từ hệ thống thông hơi trên cao phả xuống đều đều, mang theo thứ mùi đặc trưng của các đồn cảnh sát phương Tây: mùi thuốc tẩy javel nồng nặc trộn lẫn với mùi hơi ẩm cũ kỹ.
Đầu óc Vy ngổn ngang, rối bời như một cuộn len bị mèo cào nát. Cô không thể tin nổi mình lại đang phải ngồi ở đây, bị gắn cái mác “tình nghi buôn người bất hợp pháp.”
“Buôn người?” Một tội danh nghe thật kinh khủng và xa lạ. Cô chỉ thuê cô sinh viên làm thêm, vậy mà giờ đây mọi thứ lại quay ngoắt thành một kịch bản tồi tệ nhất.
Vy đan chặt mười ngón tay vào nhau, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Những câu hỏi liên tục bủa vây lấy cô: Hai người kia đã khai những gì với cảnh sát di trú? Liệu họ có hoảng sợ rồi nói năng lộn xộn khiến mọi chuyện thêm phức tạp? Rào cản ngôn ngữ có làm họ hiểu lầm câu hỏi của điều tra viên không?
Mỗi phút trôi qua trong phòng giam dài tựa như một thế kỷ. Sự im lặng ở đây không mang lại cảm giác bình yên, mà nó là một loại áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, khiến cô nghe rõ cả tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi. Sự cô độc và bất định đẩy sự kiên nhẫn của Vy đến giới hạn. Không thể chịu đựng thêm việc ngồi im chờ chết, cô đứng phắt dậy, bước ba bước ngắn đã chạm đến cánh cửa thép dày nặng màu xám.
Vy giơ tay gõ mạnh lên tấm cửa kính cường lực nhỏ xíu bằng lòng bàn tay – lối giao tiếp duy nhất với thế giới bên ngoài: “Excuse me! I need to speak to a duty solicitor. Please let me call my lawyer!” (Xin lỗi! Tôi cần nói chuyện với luật sư. Làm ơn cho tôi gọi luật sư!) – Vy nói bằng giọng cố giữ sự bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự run rẩy.
Cánh cửa thình lình mở ra với một tiếng “cạch” khô khốc của chốt khóa cơ khí. Nhưng thay vì người quản giáo mang theo mẫu đơn yêu cầu luật sư, người bước vào lại chính là viên cảnh sát cao lớn đã áp giải cô về đồn lúc trước. Trên tay anh ta không còn tập hồ sơ thẩm vấn mà là một chiếc túi zip nhựa trong suốt chứa đồ đạc cá nhân của cô.
“Cô Vy, cô có thể ra ngoài. Chúng tôi đã tìm thấy hộ chiếu hợp pháp và vé máy bay khứ hồi của cô trong hệ thống dữ liệu bay vừa đáp xuống Anh Quốc.” – Viên cảnh sát mỉm cười, giọng điệu hoàn toàn thay đổi, trở nên lịch sự và cởi mở. “Hai người đàn ông kia cũng đã tỉnh táo hơn. Họ khai với thông dịch viên rằng họ chỉ là những người vô gia cư đi lang thang, tình cờ gặp shop của cô nên họ vào xin việc làm và nhờ giúp đỡ thức ăn, hoàn toàn không có đường dây đưa người lậu nào ở đây cả. Chúng tôi thành thật xin lỗi vì sự bất tiện này.”
Một luồng khí mát lành như vừa tràn vào lồng ngực Vy. Cô thở phào một hơi thật dài, cảm giác như một tảng đá ngàn cân vừa được nhấc ra khỏi vai. Đôi chân cô hơi khuỵu xuống vì sự giải tỏa tâm lý quá đột ngột.
Để bù đắp cho sự nhầm lẫn, anh chàng cảnh sát trẻ tuổi đã đề nghị: đích thân dùng xe tuần tra để chở cô về tận nhà.
Chiếc xe cảnh sát Vauxhall màu bạc với những vệt phản quang xanh-vàng đặc trưng lao đi trong buổi chiều muộn của nước Anh. Vy ngồi ở hàng ghế sau, nhìn ra ngoài cửa sổ. Khung cảnh đường phố quen thuộc của xứ sở sương mù trôi qua trước mắt cô như một thước phim quay chậm. Những ngôi nhà gạch đỏ theo kiến trúc Victorian xếp liền kề nhau, những rặng cây sồi già trong nghĩa trang của thành phố đã rụng bớt lá báo hiệu cuối thu.
Dưới bầu trời xám xịt, ẩm ướt của cơn mưa phùn vừa dứt, thành phố vội vã, hối hả. Mọi người dạo bước trên phố tất cả gợi nhớ nhịp sống bình thường. Con đường ngoại ô quen thuộc, có vài chiếc xe đi ngược chiều. Tiếng động cơ xe, một thứ âm thanh rì rầm ngày thường thì cô khó chịu, nay khi vừa được tự do cô lại thấy âm thanh như đang ru ngủ và xoa dịu những dây thần kinh căng như dây đàn của cô suốt mấy tiếng qua khi chịu cảnh bị giam giữ.
Xe dừng trước cửa nhà Vy. Sau lời cảm ơn lịch sự với người cảnh sát, cô mở cửa bước vào không gian thân thuộc của riêng mình.
Việc đầu tiên Vy làm là bước đến phòng khách, buông mình “phịch” một cái xuống bộ ghế sofa bọc nỉ mềm mại màu kem. Cô nhắm mắt lại, ngả đầu ra phía sau, cảm nhận cái êm ái, ấm áp của chiếc gối tựa ôm lấy cơ thể. Hương thơm tinh dầu oải hương thoang thoảng trong phòng khiến cô sực tỉnh: Mình đã thực sự an toàn. Cô dang rộng hai tay, cố gắng hít căng lồng ngực cái bầu không khí không có mùi thuốc tẩy, không có bốn bức tường xám.
“Đây mới là tự do,” cô thầm nghĩ. Tự do đôi khi chẳng phải điều gì đao to búa lớn, nó chỉ là việc được ngồi trên chiếc sofa của mình, được tự do đi lại và quyết định việc mình muốn làm mà không cần sự cho phép của bất kỳ ai.
Trong sự tĩnh lặng của căn phòng, chiếc điện thoại trên bàn khẽ sáng đèn. Vy nhìn màn hình. Có vài tin nhắn của Hoàng hỏi thăm. Cô cầm điện thoại lên, ngón tay định lướt mở khóa nhưng rồi lại khựng lại. Một cảm giác chán chường xen lẫn thực tế lạnh lùng chợt trỗi dậy trong lòng cô.
Vy đặt điện thoại trở lại mặt bàn gỗ. Cô nhận ra mình chẳng còn thấy cần thiết phải gọi điện hay giải thích, tâm sự gì với Hoàng nữa. Xét cho cùng, Hoàng cũng chỉ là một du học sinh mới sang đây chưa lâu. Kiến thức sống, kinh nghiệm đối phó với luật pháp, xã hội và thậm chí là các mối quan hệ tại nước Anh của anh còn quá hạn hẹp và non nớt. Trong khi đó, cô đã bươn chải ở xứ sở này nhiều năm, trải qua đủ mọi thăng trầm, và sự cố suýt chút nữa đẩy cô vào vòng lao lý ngày hôm nay là một minh chứng rõ ràng nhất: ở một đất nước xa lạ, sự ngây thơ và thiếu kinh nghiệm có thể khiến cuộc đời rơi vào bi kịch và bế tắc.
Vy khẽ cười nhạt, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang tắt dần. Cô cần một chỗ dựa vững chắc hơn, một người đàn ông bản địa hoặc ít nhất là một người chồng sở tại có quốc tịch, có địa vị và hiểu rõ chân tơ kẽ tóc luật pháp nơi này. Chỉ có như vậy, cuộc sống của cô ở Anh mới thực sự được bảo hộ, và chiếc sofa êm ái như thế này, căn nhà này, tự do này mới mãi mãi thuộc về cô một cách an toàn. Cô vuốt màn hình điện thoại, nhắn tin cho Hoàng “Quên em đi.” và cô chặn số.
Lúc này tại Việt Nam, mẹ Hoàng bế em bé con riêng của chồng về nhà, anh tài xế đưa đồ vào phòng khách và hỏi cháu tên gì? Bà nói mẹ của cháu đã đặt cho nó cái tên khá kêu là Oanh. Nhưng bà muốn chú tài xế nghĩ cho em bé một cái tên để tránh ma quỉ trêu vía cháu. “Cháu ấy có nước da nâu, giống cây cỏ gấu.” – Bà Minh nói, “Vậy thì chúng ta đặt tên nó là Cỏ Gấu.” Nói xong thì bà thấy ông Minh cũng vừa về. Ông Minh bước thẳng đến chiếc nôi, ông quay sang nhìn vợ, ông không hé răng. Bà Minh nói, “Cô ấy khỏe, em đã bảo sau này nếu gặp được người chồng tốt, cô ấy có thể nhận lại con. Anh tài vừa đặt tên cho con là Cỏ Gấu.” Ông Minh nhìn vợ, vẫn không hé răng. Cuối cùng ông hỏi một câu: “Em có yêu được con riêng của anh không?” Bà Minh trả lời: “Ngay từ lúc bế con lên, em đã yêu con rồi. Em chỉ mong anh đừng làm vậy với các cháu thanh niên mới lớn nữa. Các cháu ấy chưa va chạm!” “Anh biết rồi!” Ông Minh nói. Bà Minh nói tiếp: “Nếu em thấy ngột ngạt, em sẽ đi khỏi nhà vài hôm. Em sẽ vào khu nghỉ dưỡng tại Gia Lai của anh Phạm. Và anh làm ơn đừng suy diễn có gì khuất tất!” Ông Minh nhìn bà, gật đầu và bước ra, bé Cỏ Gấu ọ ẹ đòi ăn.
Tại bệnh viện, ông Minh đến nơi thì gặp chị Toan đang ra về. “Cô ấy đâu?” Ông hỏi trống không. Chị Toan nói, “Cô ấy đi rồi. Sẽ quay lại giảng đường đại học. Như vậy tốt cho cô ấy. Cô ấy rất dũng cảm.” Ông Minh nói thêm “Chị lên xe tôi đưa về, nhà tôi có khi quên cách pha sữa rồi, chị về trông con hộ tôi. Vả lại để vợ tôi ấy, trông nom em bé, tôi thấy mình tội lỗi lắm.”
(còn nữa)