Sống ở Anh: Thiếu gia và cô thợ nail – Những rạn nứt từ quá khứ
Tiểu thuyết của Hương Keenleyside: Chương 23: Những rạn nứt từ quá khứ
Tiệm nail của Vy hôm nay đón một vị khách đặc biệt, nhưng không phải đến để mua hàng mà là để xin việc. Chàng trai trẻ bước vào với vẻ ngoài thư sinh, nụ cười hiền lành, ấm áp. Anh sinh ra và lớn lên tại Anh, nhưng vì bố mẹ là người gốc miền Nam nên anh sở hữu chất giọng Nam Bộ đặc trưng, ngọt ngào và vô cùng truyền cảm. Ngay khi nghe anh giới thiệu bản thân, Vy đã có thiện cảm và quyết định nhận anh vào làm luôn.
Hóa ra, anh nhân viên mới này tên là David, tốt nghiệp chuyên ngành kế toán nhưng lại có duyên nợ thế nào mà anh quyết định đi làm với người Việt để học tiếng Việt.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, David đã thầm thương trộm nhớ cô chủ nhỏ thông minh, tự lập. Sự quan tâm của anh dành cho Vy cứ thế lớn dần lên mỗi ngày một cách tự nhiên. Ngày nào đi làm, David cũng mang theo hộp cơm trưa chỉn chu. Anh hào hứng khoe với Vy: “Mẹ anh nấu ăn ngon số một luôn đó Vy! Để anh nói mẹ nấu dư một phần, mỗi ngày mang cho Vy ăn chung với anh nha.”
Sự chu đáo, ân cần của David như một làn gió mát lành thổi vào cuộc sống vốn dĩ nhiều áp lực của Vy.
Trong khi đó, tại căn biệt thự của ông bà Minh, bầu không khí u ám ngày nào giờ đã được thay thế bằng tiếng cười ngập tràn. Từ ngày có em bé Cỏ Gấu, vợ chồng ông bà Minh vui hẳn ra, đi đâu cũng chỉ muốn nhanh chóng về nhà với con. Bà Minh nhìn đứa nhỏ kháu khỉnh mà lòng đầy mãn nguyện. Bà từng tính đến chuyện sang Thái Lan, chấp nhận thủ tục rườm rà và chi phí đắt đỏ để thuê người mang thai hộ. Vậy mà giờ đây, tính tới tính lui tốn chưa đầy một tỷ đồng, ông bà đã có một đứa con khỏe mạnh, đáng yêu như thế này. Cho dù có bé Cỏ Gấu đã khiến bà đau đớn ghen tuông khổ sở. Chỉ có ai có chồng phản bội mới hiểu được nỗi đau này.
“Chị Toan, em bé được ăn dặm rồi đó, đừng cho bé ăn muối nhé. Sáu tháng đầu kiêng muối!” “Tôi nhớ rồi,” Chị Toan nói, trong khi ông Minh bế con và bà Minh cho em bé bú bình. “Tối nay em thuê thợ anh đến chụp ảnh nhà mình, kẻo Cỏ Gấu lớn nhanh lắm, lại không kịp chụp ảnh,” Ông Minh trả lời: “Vậy chụp ảnh xong hai vợ chồng mình đi ăn tối. Anh có ăn tối với đối tác tại nhà hàng bên bờ sông Hồng.”
Trái ngược hoàn toàn với sự hoan hỉ của nhà hào môn, tại căn phòng của ký túc xá, Thủy đang phải đối mặt với những ngày tháng tăm tối nhất cuộc đời. Sức khỏe cô suy kiệt nghiêm trọng sau ca sinh nở không được chăm sóc tử tế, như các cụ nói là cô bị hậu sản. Cơn sốt cao co giật khiến Thủy phải nhập viện cấp cứu trong tình trạng nhiễm trùng máu. Nằm trên giường bệnh cô quạnh, cơ thể đau đớn, Thủy yếu ớt bấm điện thoại gọi về cho mẹ đẻ, khóc, và xin bà gửi gấp một số tiền ra để chạy chữa. Nhưng đáp lại sự tuyệt vọng của cô chỉ là giọng điệu thờ ơ, lạnh lùng của người mẹ: “Tiền bạc đâu ra sẵn thế? Tiền con gửi về mẹ đem cho người ta vay lãi hết rồi, giờ chưa đến hạn đòi, đào đâu ra mà gửi!”
Lời nói như gáo nước lạnh dội thẳng vào chút hy vọng cuối cùng của Thủy, khiến cô cay đắng nhận ra mình chẳng khác nào một công cụ kiếm tiền trong mắt chính người thân. Thủy sững sờ, cô không thể tin là mẹ mình tham lam đến thế? Có ai lại tự tiện tiêu và chi dùng hết sạch khoản tiền gửi của con như vậy không?
Ở một góc khác của thành phố Manchester, Hoàng đang trải qua những chuỗi ngày mất phương hướng vì Vy bỏ. Tại trường Đại học, anh tụ tập ăn tối cùng nhóm bạn thân. Giữa không khí ồn ào, náo nhiệt và những lời chúc tụng của đám đông, Hoàng lại thấy mình lạc lõng đến lạ kỳ. Tâm trí anh hoàn toàn trống rỗng, nỗi cô đơn gặm nhấm khiến anh chẳng thể vui nổi. Tan tiệc, anh lủi thủi đi mua một chai rượu mạnh, mang về phòng uống cạn một mình để trốn tránh thực tại.
Nỗi buồn Nam – Bắc
Sáng thứ Bảy, men say tối qua vừa dứt, Hoàng lái xe đến tiệm nail supply của Vy. Vừa bước đến cửa, đập vào mắt anh là cảnh tượng Vy và David đang cùng nhau ăn trưa, trò chuyện vô cùng vui vẻ, thân mật. Cơn ghen tuông cùng sự tự tôn của một thiếu gia trỗi dậy, Hoàng sầm mặt bước vào trong.
Thấy Hoàng, Vy hơi bất ngờ nhưng cũng lịch sự giới thiệu hai bên với nhau. Vừa nghe đến tên David và chất giọng miền Nam của anh, ánh mắt Hoàng chợt lóe lên vẻ mỉa mai, khinh khỉnh. Anh nhếch mép, buông một câu lạnh lùng: “À… hóa ra bạn là…bên thua trận à?”
Không gian trong tiệm lập tức đông cứng lại. David sững sờ, nụ cười trên môi tắt ngấm. Gương mặt anh tái đi vì tổn thương và kinh ngạc trước lời xúc phạm vô cớ từ một người xa lạ. Không muốn đôi co để Vy phải khó xử, David im lặng, đứng dậy quay lưng bỏ ra khỏi tiệm sau khi nói: “Vy à, tôi nghỉ sớm hôm nay nhé.”
“Hoàng! Anh quá đáng vừa thôi!” – Vy giận dữ quát lên, đôi mắt cô đỏ ngầu vì kiềm chế.
Cô nhìn Hoàng bằng ánh mắt thất vọng tột cùng, lớn tiếng trách móc: “Sao anh lại có thể đem nỗi đau của bên thua trận ra mà mỉa mai, châm chọc người ta như vậy? Chuyện đó đã qua hơn 40 năm rồi! Tại sao nước người ta như Đông Đức và Tây Đức có thể rũ bỏ quá khứ để hạnh phúc hợp nhất, còn anh thì cứ phải giữ khư khư cái tư duy oán trách, phân biệt đối xử đó để làm tổn thương người khác?”
Nói xong, không để Hoàng kịp thanh minh nửa lời, Vy dứt khoát thu dọn bàn. Cô thẳng thừng bước qua mặt Hoàng, đón xe đến thẳng nhà David, bỏ mặc thiếu gia đứng trơ trọi giữa cái nắng ngày thứ Bảy với sự bàng hoàng và hối hận muộn màng.
Hoàng ân hận chứ, anh thì thoảng đọc trên mạng thấy hai bên Nam và Bắc chê trách nhau, hô nay gặp một người Nam, anh bột khát chê chứ thực bụng chả ghét gì. Anh cũng chẳng có khái niệm bên thắng bên thua. Chỉ là ghen với anh chàng đẹp trai nói giọng Nam dễ thương.
Vy đánh vô lăng, cho chiếc xe từ từ tấp vào khoảng sân nhỏ trước một căn biệt thự biệt lập. Cô tắt máy, nhường chỗ cho tiếng gió xào xạc lay động những vòm lá xanh. Vừa bước xuống xe, Vy đã thấy dáng người phúc hậu của má David bước ra cửa. Nụ cười rạng rỡ và cái ôm ấm áp của bà xua tan đi chút ngần ngại dọc đường của cô. Bà đon đả đón Vy vào nhà, tự tay pha một ấm trà túi lọc thơm lừng vị thảo mộc kiểu Anh. Vy ngồi bên bàn trà, chậm rãi nhấp từng ngụm nước ấm, lắng nghe giọng nói dịu dàng của má và cùng bà kiên nhẫn đợi David về.
Trong lúc đó, ở bên ngoài, David đang tận hưởng buổi chiều theo cách riêng của mình. Thay vì bắt xe buýt như mọi ngày, anh quyết định đi bộ về nhà. Anh muốn mượn bầu không khí trong lành này để rũ bỏ hết những mệt mỏi sau một ngày dài làm việc, cũng như quên đi cái khó chịu của người nói giọng Bắc tên Hoàng mà anh gặp lần đầu mà đã tỏ ra thành kiến.
Ba anh thua trận, bị đi cải tạo, bị lý lịch ngăn đường tiến thân trong xã hội mới và phải di tản sang đây mới yên ổn. Vậy mà sự kỳ thị trong người Việt với nhau quá nửa thế kỷ sau chiến tranh vẫn còn.
Chiều muộn, ánh nắng hoàng hôn dát một lớp mật vàng cam lên những trảng cỏ trải dài. David bước đi thong dong trên con đường lát đá cuội, đi qua những chiếc ghế băng gỗ nơi vài cụ già đang ngồi đọc báo, qua cả khoảng sân chơi rộn rã tiếng cười đùa của trẻ nhỏ. Tiếng chim lích chích chuyền cành và mùi cỏ cắt ngai ngái mang lại cho anh một cảm giác thư thái lạ kỳ.
Ra khỏi khuôn viên xanh của công viên, David rẽ vào một lối tắt vắng người hơn: con đường nhỏ chạy xuyên qua nghĩa trang giáo xứ. Trái ngược với vẻ u buồn mà người ta thường nghĩ, nghĩa trang chiều nay khoác lên mình vẻ tĩnh lặng, trang nghiêm và có phần duy mỹ. Những ngôi mộ bằng đá cẩm thạch rêu phong nằm bình yên dưới bóng những cây tùng, cây bách cổ thụ. Ánh nắng xiên khoai chiếu qua các kẽ lá, rọi lên những bức tượng thiên thần hộ mệnh đang chắp tay cầu nguyện. David khẽ nghiêng đầu chào một người đang quét lá, bước chân anh nhẹ nhàng, tôn trọng không gian yên nghỉ của những linh hồn đã khuất. Đối với anh, đoạn đường này là một khoảng lặng hoàn hảo để tâm trí hoàn toàn lắng dịu.
Vượt qua dãy tường đá thấp của nghĩa trang, anh trở lại với nhịp điệu của những con đường phố quen thuộc. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng bước chân hối hả của mọi người tan sở, và mùi thơm của bánh mì nướng tỏa ra từ một tiệm bánh bên đường. Giữa dòng người ngược xuôi, dáng vẻ cao lớn của David với chiếc ba lô một bên vai trông thật tự do và tràn đầy năng lượng.
Khi David đẩy cánh cổng sắt bước vào sân, Vy và má anh đang cười nói rôm rả trong nhà. Tiếng lạch cạch của chùm chìa khóa vừa vang lên ở cửa, má David đã đứng dậy với ánh mắt lấp lánh niềm vui.
David bước vào, mang theo cả luồng gió mát mẻ của buổi chiều muộn vào phòng khách. Vừa thấy má, anh liền tiến tới, cúi người ôm lấy bờ vai gầy của bà và đặt hai cái hôn nhẹ lên má — một kiểu chào hỏi nồng ấm, tự nhiên đậm chất Tây. Anh quay sang nhìn Vy, nở một nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cả khuôn mặt: “Chào Vy nhé! Em đến lâu chưa? Hôm nay anh quyết định đi bộ về theo lối tắt qua công viên với nghĩa trang, vừa ngắm cảnh vừa vận động một chút cho khỏe người.”
Vy mỉm cười nhìn anh, sự năng động và phong trần của David sau quãng đường bộ dường như càng làm anh có sức hút hơn. Cô đưa mắt nhìn quanh, đây là lần đầu tiên cô có dịp quan sát kỹ ngôi nhà của mẹ con anh.
Căn nhà biệt lập này có cấu trúc ba phòng ngủ, được thiết kế vô cùng tinh tế và hiện đại. Điểm nhấn ấn tượng nhất chính là không gian mở ở tầng trệt: phòng khách rộng rãi được thông suốt hoàn toàn với phòng ăn, tạo nên một cảm giác thoáng đãng và bề thế.
Mọi nội thất trong nhà đều được bài trí sang trọng và chuẩn mực theo gu thẩm mỹ phương Tây. Bộ sofa da màu nâu trầm ấm, chiếc bàn ăn bằng gỗ sồi nguyên khối góc cạnh, kết hợp cùng hệ thống đèn âm trần tỏa ra ánh sáng vàng dịu mắt. Trên các bức tường sơn màu kem, những bức tranh phong cảnh châu Âu được treo ngay ngắn, tạo điểm nhấn nghệ thuật đầy cuốn hút.
Ở một góc trang trọng và yên tĩnh nhất của phòng khách, Vy chú ý đến một ban thờ Chúa được thiết kế tối giản nhưng cực kỳ tôn nghiêm. Bức tượng Chúa chịu nạn bằng gỗ tinh xảo đặt chính giữa, bên cạnh là một cuốn Kinh Thánh mở sẵn và một lọ hoa loa kèn trắng muốt còn đọng những giọt nước sương. Mùi hương trầm nhẹ thoang thoảng từ góc thờ hòa quyện với hương trà, tạo nên một bầu không khí vừa sang trọng, vừa ấm cúng và đầy bình an cho buổi tối sum vầy.
“Em mới đến, mẹ anh làm các loại mứt ngon quá. Nhất là món mứt dừa non.” “Con ở lại ăn cơm nhé. Dì còn có món thịt kho nước dừa.” Vy cười: “Con cảm ơn dì, con ăn cơm dì nấu hai tuần nay rồi!”
Nói rồi, cô quay sang David: “Em đã nói với má chuyện Hoàng chê là ‘bên thua trận’, má nói má quen rồi, có gì đâu! Nhưng em không đồng ý, em biết người Việt chúng ta cần hòa giải. Mấy năm vừa rồi, em vẫn thấy các hội nhóm rủ nhau đi biểu tình. Em hời hợt quá.” Má David nói: “Không phải là hời hợt con à, mà như má thấy thì bên thắng trận không có nỗi đau, chỉ có vinh quang!” Vy im lặng, không phản bác lời má David nhưng cô biết, nhiều gia đình miền Bắc cũng có nỗi đau chiến tranh của riêng họ. Vy muốn hét lên, “đời tôi còn phải làm gì nữa đây?” Tiếng thét chìm vào trong cô. Trời bên ngoài bỗng có đám mây trôi làm khung cảnh ảm đạm hẳn đi.
(Còn nữa)