Văn học: Thiếu gia và cô thợ nail (chương 14)

Văn học: Thiếu gia và cô thợ nail (chương 14)

(Hình minh họa do Gemini tạo ra)

Mời các bạn đọc phần tiếp tiểu thuyết của nhà văn Hương Keenkeyside:

Một viên sĩ quan mặt lạnh như tiền, giơ cao tấm thẻ ngành rồi dõng dạc bằng tiếng Anh:
– Đề nghị tất cả giữ nguyên vị trí. Chúng tôi kiểm tra hành chính và rà soát hóa đơn chứng từ.
Vy đứng sau quầy thu ngân, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực nhưng cố giữ nét mặt bình tĩnh. Cô đã sống ở Anh đủ lâu để biết mình không được phép hoảng loạn. Tuy nhiên, khi một viên chức mở hộc tủ sắt dưới gầm quầy, lôi ra ba xấp tiền mặt dày cộm – những tờ £20 và £50 mới tinh, tổng trị giá gần 15.000 bảng – rồi lạnh lùng tuyên bố tịch thu, Vy không thể ngồi yên được nữa.

– Khoản tiền này là doanh thu hợp pháp của tiệm tháng này! Các ông không thể cầm đi như vậy! – Vy nói, giọng run run nhưng đanh thép.

Viên sĩ quan vừa niêm phong túi tiền vừa lắc đầu:
– Luật phòng chống tội phạm tài chính. Số tiền mặt vượt quá mức quy định không có hóa đơn đối chiếu rõ ràng tại shop , chungs tooi đc quyeefn thì giữ Cô có quyền giải trình với tòa án sau nếu chúng tôi đưa vụ này ra tòa
Không chần chừ một giây, Vy chộp lấy điện thoại. Hãng luật David & Associates nằm ngay góc phố High Street, chỉ cách tiệm cô ba căn nhà. Năm phút sau, David – vị luật sư người Anh với mái tóc hớt cao và bộ suit xám quen thuộc – đã có mặt. Sau khi trao đổi nhanh với nhân viên Bộ Nội vụ, ông tiễn họ ra cửa rồi quay lại nhìn Vy với tiếng thở dài ái ngại. Cô hỏi :
– David, giải thích cho tôi đi! Tại sao họ lại có quyền cướp trắng trợn tiền của tôi như thế? – Vy bức xúc, mắt đã hoe đỏ.

David kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, tháo kính ra lau rồi chậm rãi nói:
– Vy, cô phải hiểu luật ở xứ này. Trong tiệm kinh doanh, nếu cô để lượng tiền mặt lớn – cụ thể là từ 3.000 bảng trở lên – không gửi vào ngân hàng ngay, Bộ Nội vụ và Cơ quan Thuế (HMRC) có quyền nghi ngờ cô đang trốn thuế hoặc rửa tiền. Họ có lệnh khám xét tiệm, nghĩa là họ có quyền tạm giữ số tiền đó để điều tra nguồn gốc.
– Nhưng đó là tiền tôi làm ra! – Vy nghẹn lời.

David chỉ ngón tay lên trần nhà, nơi có lối cầu thang nhỏ dẫn lên căn hộ sinh hoạt của Vy, rồi tiếp – cô để nó ở dưới quầy thu ngân. Nếu cô mang số tiền đó lên tầng hai, nơi đăng ký là căn hộ sinh hoạt riêng tư của cô, câu chuyện đã khác. Căn hộ phía trên thuộc quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở riêng tư , khi chưa có lệnh tòa án cụ thể cho mục đích nhà ở. Họ không thể tùy tiện lục soát hay tịch thu đồ hay tiền ở đó như dưới cửa hàng được. Bây giờ, chúng ta phải chuẩn bị một núi giấy tờ chứng minh dòng tiền nếu muốn lấy lại nó.

London

Cùng lúc đó, tại ga tàu quốc tế St Pancras, London một hình ảnh hoàn toàn tương phản và cô độc đang diễn ra.

Thiên Kim đứng trơ trọi giữa sảnh nhà ga nguy nga. Khóa học kết thúc, giấc mơ ở lại Anh cũng khép lại vì hết hạn visa. Một mình cô, vóc dáng nhỏ bé, phải tự kéo ba chiếc va li to đùng, nặng trịch.

Bánh xe va li rít lên trên sàn đá hoa cương nghe chói tai. Thiên Kim kiệt sức, buông tay kéo. Chiếc va li lớn nhất đổ rầm xuống sàn. Sức nặng của thực tế, sự cô độc và nỗi sợ hãi ngày trở về ập đến cùng một lúc. Cô ngồi bệt xuống cạnh đống hành lý, hai tay ôm mặt, những giọt nước mắt tủi hờn, bất lực lã chã rơi xuống nền ga lạnh ngắt. Dòng người bản xứ và du khách vẫn vội vã lướt qua cô, không một ai ngoái lại. Ở đây , nước mắt của một người ngoại quốc rời đi là điều bình thường nhất trên đời.

Ở một góc khác của Manchester ,trong văn phòng môi giới bất động sản và chuyển tiền quốc tế được trang hoàng đơn giản, Hoàng và mẹ anh đang ngồi trên bộ ghế sofa bằng da bóng loáng. Trước mặt họ là một chuyên viên tư vấn tên Nam, ăn mặc lịch lãm.

Mẹ Hoàng nhấp một ngụm trà, sốt ruột vào thẳng vấn đề:
– Cậu Nam này, tôi đã nhắm được căn hộ hai phòng ngủ ở vùng Canary Wharf cho thằng Hoàng rồi. Tiền bên Việt Nam tôi không thiếu, đất chính chủ của tôi vừa bán được mười mấy tỷ. Giờ tôi muốn chuyển thẳng qua đây để mua đứt căn nhà thì thủ tục thế nào? Tôi nghe nói mang tiền mặt hay chuyển lậu qua mấy đường tiểu ngạch giờ bên này họ bắt ghê lắm?

Nam mỉm cười chuyên nghiệp, đẩy xấp tài liệu về phía mẹ Hoàng:
– Bác nói đúng đấy ạ. Thời buổi này mà đi đường “tay ba” hay chuyển tiền lậu là coi như mất cả chì lẫn chài. Luật chống rửa tiền của Anh bây giờ nghiêm ngặt kinh khủng. Để mua được nhà hợp pháp ở đây, tiền từ tài khoản ngân hàng tại Việt Nam của bác phải được chuyển thẳng sang một tài khoản ngân hàng hợp pháp của bác hoặc của anh Hoàng mở tại Anh. Và bác phải có giấy tờ chứng minh bác bán nhà và gửi tiền đó vào tài khoản ạ.

Hoàng nhíu mày, lên tiếng:
– Ý anh là phải đi qua hệ thống ngân hàng chính thống, có chứng minh nguồn gốc tài sản?
– chính xác, thưa anh Hoàng, – Nam gật đầu, giải thích cặn kẽ. – Khi tiền đã nằm an toàn trong tài khoản ngân hàng của anh tại Anh, lúc đó văn phòng luật sư đại diện mua nhà của anh mới được phép trích tiền từ tài khoản đó đi thanh toán cho bên bán. Bất kỳ nguồn tiền nào từ bên ngoài chuyển thẳng vào sảnh mua nhà mà không chứng minh được lịch sử dòng tiền sạch, luật sư họ sẽ từ chối giao dịch ngay lập tức.

Mẹ Hoàng thở dài, quay sang nhìn con trai:
– Thấy chưa con? Ở xứ này cái gì cũng tiền sạch, tài khoản, giấy tờ phải rõ ràng. Thôi thì cứ làm theo lời cậu Nam, cứ đi đường đường chính chính từ ngân hàng Việt Nam qua ngân hàng bên này cho mẹ. Mua cái nhà cho con an cư lạc nghiệp mà đau cả đầu.

Hoàng nhìn ra cửa sổ kính lớn, nơi những tòa nhà chọc trời của đang mờ đi trong làn sương mù. Trong đầu anh lúc này không phải là căn hộ xa hoa ở Canary Wharf, mà là hình bóng của Vy với những rắc rối ở tiệm nail, và cả Thiên Kim – người con gái có lẽ giờ này đang khóc nghẹn ở một sân ga nào đó để chuẩn bị rời thành phố này. Cô bé cũng khó tính, bảo chờ anh và mẹ ra, gọi taxi mà không chịu, cứ tự mình hành xử rồi kêu ca. May mà không yêu em ấy.

Còn tiếp

Các bài đã đăng:

Văn học: Thiếu gia và cô thợ nail (phần 10)

Sống ở Anh: Tôi học được gì? Thay đổi thế nào?

 

editors

Để lại một bình luận