Văn học: Thiếu gia và cô thợ nail (phần 10)
Truyện dài của Hương Keenleyside, Anh quốc:
Cơn mưa rào mùa hạ bất chợt đổ xuống quận Cầu Giấy, gột rửa bớt cái oi nồng của đường phố Hà Nội, nhưng lại khiến không khí bên trong văn phòng sang trọng tông màu xám, màu đang thịnh hành, của ông Minh dịu đi phần ngột ngạt.
Tiếng mưa đập vào cửa kính nghe lộp độp.
Ông Minh đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest phẳng phiu rồi bước ra phòng lễ tân. Thấy tài xế Toàn đang đứng đợi, ông hạ giọng, nét mặt không chút cảm xúc: – Toàn, đưa anh sang khu chung cư gần ký túc xá bên Cầu Giấy. Chiếc xe sang trọng lao đi trong làn mưa mờ mịt, bánh xe rẽ nước dứt khoát như chính quyết định sắp tới của người ngồi ghế sau.
Tại căn hộ của Thủy
Trái ngược với sự ồn ã của phố thị ngày mưa, căn hộ chung cư mini nơi Thủy ở khá khang trang và yên tĩnh. Cô bài trí căn hộ khá đẹp bằng tiền của bà Minh cho. Căn phòng ngập tràn mùi tinh dầu hoa nhài thoang thoảng. Khi ông Minh vừa an tọa trên chiếc ghế sofa da mềm mại, Thủy đã bước ra từ phòng ngủ. Cô mặc một chiếc váy ngủ mỏng tang bằng lụa màu hồng nhạt, khéo léo để lộ những đường cong thanh xuân. Không chút ngần ngại, cô nũng nịu sà vào lòng ông, vòng tay ôm lấy cổ người đàn ông lớn tuổi. Ông Minh vuốt nhẹ tóc cô, chất giọng trầm khàn cất lên: – Hôm trước gặp vợ anh… cô ấy nói gì với em? Thủy chu mỏ, giọng điệu hờn dỗi nhưng đôi mắt lấp lánh nét dò xét: – Chị ấy khuyên em nên đi học lại… còn bảo em nên bỏ anh đi. Mà em lạ nha, nhìn chị ấy sang trọng, cư xử lại tử tế như vậy, sao anh còn chê chị ấy được?
Ông Minh khẽ nhướng mày, sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt đã hằn vết chân chim: – Ai bảo em là anh chê chị ấy? Anh rất ngưỡng mộ và tôn trọng vợ anh. Nhưng em phải hiểu, đàn ông là giống loài có bản năng duy trì nòi giống. Khi chị ấy không còn khả năng sinh đẻ được nữa, anh buộc phải kiếm một nơi khác để nối dõi tông đường. Đó là thực tế. Thủy khựng lại, nụ cười nũng nịu trên môi bỗng chốc đóng băng. Cô đẩy nhẹ ông Minh ra, trố mắt nhìn người đàn ông cô bấy lâu nay tưởng là chỗ dựa tình yêu: – Hóa ra… anh không hề yêu em? Anh chỉ thích thân xác này, và muốn biến em thành một đứa đẻ thuê cho anh thôi sao?
Không gian căn phòng bỗng chốc im phăng phắc, chỉ còn tiếng mưa vẫn quất từng hồi ngoài cửa sổ. Sau cuộc ân ái chớp nhoáng và lạnh lùng như một thủ tục, ông Minh bước xuống giường, thản nhiên mặc lại quần áo. Ánh sáng xám xịt của ngày mưa hắt qua khe rèm, soi rõ gương mặt vô cảm của ông khi đứng trước gương thắt lại chiếc cà vạt.
– Hôm nay là lần cuối cùng chúng ta thế này. Anh không thể làm gì sai trái với vợ anh thêm nữa. – Ông Minh lạnh lùng lên tiếng, tay vẫn vuốt phẳng nếp áo – Sau này, việc chu cấp nuôi con, cứ đúng ngày em liên hệ trực tiếp với tài xế Toàn. Cậu ấy sẽ lo liệu cho em. Thủy nghe như sét đánh ngang tai. Nước mắt cô tuôn ra như mưa, cô ôm lấy chiếc gối, gào lên trong uất ức: – Anh bạc lắm! Anh vắt chanh bỏ vỏ như thế mà nghe được à? Ông Minh quay lại, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo: – Chẳng phải đêm đó tôi say khướt, chính em là người chủ động bẫy tôi sao? Giờ em muốn gì? Em muốn tiền, em có tiền. Chính miệng em nói em muốn sinh con cho tôi, không cần danh phận, giờ em đạt được mục đích rồi đấy thôi. Đừng có đổ hết lỗi lên đầu một mình tôi!
Nói đoạn, ông lạnh lùng mở chiếc túi xách tay nhỏ, rút ra một cọc tiền polymer mệnh giá 500 ngàn mới coong, đặt phịch xuống bàn tròn cạnh sofa. Đúng 50 triệu. Ông quay lưng bước thẳng ra cửa, không một lần ngoảnh lại, bỏ mặc tiếng khóc nấc nghẹn ngào của Thủy chìm nghỉm trong tiếng mưa tầm tã ngoài kia.
Thành phố Manchester, nước Anh
Cách xa Hà Nội nửa vòng trái đất, Manchester đón hoàng hôn bằng một bầu trời xám xịt đặc trưng nhưng phố phường vẫn hối hả bởi những đoàn xe giờ tàn tầm, và những cơn gió lạnh rít qua từng con phố gạch đỏ cổ kính. Trong cửa hàng bán buôn dụng cụ ngành nail và sơn móng tay của Vy, không gian sực nức mùi hóa chất, mùi lưu huỳnh và hàng ngàn chai sơn móng đủ màu sắc xếp san sát trên kệ. Hoàng và Vy ngồi cạnh nhau trên hai chiếc ghế nhựa nhỏ. Gương mặt Vy lộ rõ vẻ phờ phạc, đôi mắt thâm quầng vì lo nghĩ. – Khách hàng ruột của em mở tiệm mới… – Vy thở dài, ngón tay bồn chồn gõ lên chiếc bàn kính – Cô ấy lấy chịu của em số tiền hàng lên tới 20 ngàn bảng. Đáng lẽ mẹ cô ấy ở Việt Nam gửi tiền sang qua Taptapsend để trả, nhưng lại bị một nhóm lừa đảo công nghệ cao đóng giả tổng đài Taptapsend cướp sạch tiền.
Giờ cô ấy cũng khóc ròng, còn em thì không có tiền để xoay vòng lấy đợt hàng tới. Cửa hàng mình quy mô nhỏ, chỉ cần bị đọng vốn vài chỗ là nghẹt thở ngay anh ạ. Hoàng xót xa nắm lấy bàn tay đang run rẩy của người yêu: – Để anh nghĩ cách, Vy. Đừng lo quá, chuyện gì cũng có lối thoát mà. Tối nay anh đi đón mẹ anh. Hy vọng mẹ anh ngạc nhiên vì con dâu giỏi giang.
Tại nhà ga Manchester Một lát sau, Hoàng phải vội vã chạy ra nhà ga Manchester để đón mẹ. Nhà ga đông đúc, trần vòm thép khổng lồ vang vọng tiếng loa thông báo tiếng Anh dồn dập và tiếng bánh xe vali kéo sột soạt trên nền đá. Vừa nhìn thấy dáng người quen thuộc của bà Minh bước ra từ cửa, Hoàng vội vàng chạy tới ôm chầm lấy mẹ, đỡ lấy chiếc vali nặng trịch. Hai mẹ con bước ra sảnh ga, nơi những cơn gió lạnh của nước Anh khiến bà Minh khẽ rùng mình, kéo lại chiếc khăn lụa. – Mẹ đi đường có mệt không? Chuyến bay thế nào mẹ? – Hoàng vừa đi vừa hỏi. Bà Minh mỉm cười, giọng vẫn còn mệt mỏi sau chuyến đi dài: – Chặng bay hạng nhất từ Việt Nam sang London thì tuyệt vời con ạ, thoải mái lắm. Nhưng mà cái chuyến bay chuyển tiếp từ London lên Manchester này thì ôi thôi, máy bay nhỏ xíu, chật chội mà xóc kinh khủng. À, đợt này sang, mẹ có đem theo một số tiền mặt khá lớn đấy, để xem bên này có cơ hội nào đầu tư không. Mẹ muốn con tìm mua một căn nhà nhỏ. Nghe đến từ “tiền mặt”, mắt Hoàng bỗng sáng lên.
Nghĩ đến tình cảnh nợ nần và khuôn mặt buồn bã của Vy ở cửa hàng sơn móng tay, anh liền buột miệng: – Mẹ… con đang cần gấp 20 ngàn bảng. Mẹ cho con mượn số tiền đó trước được không? Con… con muốn giúp Vy xoay vòng vốn cửa hàng. Bà Minh bỗng đứng khựng lại giữa sân ga lộng gió. Nụ cười trên môi bà tắt ngấm, gương mặt bỗng trở nên thảng thốt và tái nhợt. Bà nhìn con trai mình, ánh mắt tràn ngập sự thất vọng xen lẫn cay đắng: – Ôi… Hoàng… Sao lại thế hả con? Té ra mọi chuyện là như vậy sao? Cô người yêu của con… cô ta tầm thường đến thế ư? – Mẹ, không phải như mẹ nghĩ đâu… – Hoàng cuống cuồng giải thích. Bà Minh không kịp để con trai nói hết câu, bà quay mặt đi, nhìn ra những đoàn tàu xám xịt đang lầm lũi lao vào màn sương mù của Manchester.
Giọng bà nghẹn lại, buồn bã vô hạn: – Ở Việt Nam, người ta cứ kháo nhau là sang Anh Quốc làm một ngày tiêu cả tuần không hết cơ mà? Sao mới sang mà con đã ngập vào việc thiếu tiền bạc, nợ nần thế này? Trong lòng người mẹ lúc này như có một trận bão tố nổi lên. Niềm kiêu hãnh về đứa con trai giỏi giang, ngoan ngoãn bỗng chốc hẫng đi một nhịp. Bà tự hỏi, liệu có phải con trai bà đã u mê, yêu phải một cô gái đào mỏ chuyên nghiệp? Chuyến đi sang Anh này, bà mang theo bao nhiêu hoài bão và lòng tin để cùng con gây dựng sự nghiệp ở xứ người, vậy mà ngay ngày đầu tiên đặt chân đến, thực tế phũ phàng đã giáng cho bà một đòn đau đớn. Bầu trời Manchester lúc này dường như càng lúc càng tối sầm lại.
Ở Hà Nội
Ông Minh quay lại văn phòng gấp vì giám đốc kinh doanh và kế toán đang đợi: – Chuyện gì mà gọi anh về gấp vậy? – Thưa anh, mấy container hàng của chúng ta bên đối tác nước ngoài báo cập bến, cho kiểm tra, họ báo lại chúng ta gửi toàn nước lọc. Hàng đã bị ăn trộm hết, thay vào đó là toàn nước. Ta mất trắng hai triệu đô la tiền hàng. Nhưng đau nhất là bị mất đối tác xịn, lớn! Đau quá anh ạ. Trộm cắp như rươi! Kế toán tiếp lời: – Chị giám đốc chi nhánh ngân hàng Biển Xanh lừa chúng ta ạ. Hóa ra 500 tỷ bà ta cho vay chính là tiền bà ta vay ngoài hoặc tiền của công ty nào đó bà ta phù phép cho chúng ta vay. Giờ nguồn đó em nộp vào đáo hạn thì không vay ra được nữa. Phải làm lại hồ sơ từ đầu, vì ngân hàng không có hồ sơ của công ty chúng ta. – Thế mai là ngày phát lương – ông Minh nói và lật giở cuốn lịch để bàn – Em thông báo chậm lương tháng này. – Chúng ta chậm lương một tháng rồi. Phải xoay gấp tiền ưu tiên trả lương người có nợ lãi ngân hàng mua nhà, và các mẹ có con nhỏ.
Còn tiếp