Thiếu gia và cô thợ nail – chương 29
Tiểu thuyết – Tác giả Hương Keenleyside. – Chương 29: Những Mảnh Ghép Ngược Chiều
Trạm tàu điện ngầm Westminster vào buổi chiều đông đúc, mọi người đi bộ kiên nhẫn trên vỉa hè chật chội vì quá tải. Tiếng động cơ xe buýt, xe taxi ồn ào. Dòng người và xe hối hả ngược xuôi quanh Big Ben, nhưng giữa không gian ồn ã ấy, David và Vy lại như đang ở trong một thế giới của riêng họ.
David mặc một chiếc măng tô dạ dáng dài màu đen tuyền, vóc dáng cao lớn, lịch lãm chuẩn phong vị một thiếu gia nước Anh. Anh một tay đút túi quần, tay kia nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đang hơi run lên vì lạnh của Vy. Vy khẽ rụt cổ vào chiếc khăn len dày, đôi mắt trong veo ngước nhìn người đàn ông bên cạnh.
“David, em cảm giác như mình đang đi lạc vào một bộ phim điện ảnh vậy. Mọi thứ ở Luân Đôn này… cứ vừa xa hoa lại vừa áp lực thế nào ấy. Em sợ lạc mất anh.”
David dừng bước chân, quay sang nhìn cô. Ánh mắt anh dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy cả cái lạnh của xứ sương mù. Anh đưa tay sửa lại chiếc mũ len cho cô, khẽ cười:
“Em thân yêu, có anh ở đây, em không bao giờ phải sợ lạc. Dù là Westminster hay bất cứ nơi nào trên thế giới, chỉ cần em nắm tay anh, anh không để em lạc.”
Vy đỏ mặt, tim đập chệch một nhịp. Tình yêu của chàng dành cho cô thợ nail nhỏ bé như cô, đến tận bây giờ, vẫn khiến cô ngỡ như một giấc mơ ngọt ngào.
Hai người rời trạm tàu, hướng thẳng đến một tiệm trà chiều cổ điển nằm trong một con phố sầm uất gần đó. Khác với vẻ xô bồ bên ngoài, không gian bên trong ngập tràn tiếng nhạc kinh điển và hương thơm thanh tao của trà Earl Grey. David ân cần kéo ghế cho Vy, gọi một set trà chiều truyền thống với khay bánh ngọt ba tầng được bài trí vô cùng tinh tế.
“Em nếm thử xem, bánh scone của Anh ăn với mứt mận và kem là ngon nhất Châu Âu đấy.” – David dùng chiếc dao nhỏ, khẽ phết một lớp kem béo ngậy (clotted cream) và mứt dâu đỏ mọng lên miếng bánh rồi đưa đến tận miệng Vy.
Vy ngượng ngùng cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt dịu, béo ngậy hòa quyện cùng vị chát nhẹ của ngụm trà nóng khiến cô khẽ gật đầu: — “Ngon quá! Nhưng mà David này… Chỗ bánh này nhiều quá, chúng mình ăn không hết đâu. Vả lại, không ngon nhất như anh nói. Em đã ăn các loại bánh ngọt bên Bỉ, chúa lắm!”
David nhìn mấy chiếc bánh ngọt còn dư trên khay, khẽ búng nhẹ lên mũi cô: “Em lúc nào cũng tiết kiệm như vậy. Được rồi, để anh bảo phục vụ gói lại nhé.” “Vâng, sau đó mình đi xem tranh, xem tranh xong thì đi xem phim nhé! Em nhớ món bỏng ngô!”
Sau khi rời tiệm trà, hai người tản bộ về phía Quảng trường Trafalgar. Trước hiên cửa tòa nhà National Gallery, những bậc thềm đá có những chú chim bồ câu nhởn nhơ. Vy chợt nhìn thấy một người phụ nữ trung niên, gương mặt khắc khổ, đang ngồi co ro trong chiếc áo khoác sờn cũ để tránh cái lạnh trung thu Luân Đôn.
Vy khẽ kéo nhẹ tay áo David: “David, mình đem hộp bánh này tặng cho chị ấy được không?”
David nhìn cô, ánh mắt tràn ngập niềm tự hào: “Ý kiến của em luôn là tuyệt vời nhất.”
Vy bước đến gần người phụ nữ, ngồi xổm xuống và trao hộp bánh còn ấm bằng cả hai tay: “Chị ơi, tụi em có chút bánh ngọt, chị ăn cho ấm bụng nhé.”
Người phụ nữ ngước đôi mắt mệt mỏi lên, khi nhận ra lòng tốt của cô gái xa lạ, chị liền nở nụ cười, rối rít cảm ơn bằng tiếng Anh bập bẹ. David đứng từ xa, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn nhưng ấm áp của Vy in trên nền đá cổ kính của National Gallery, trong lòng thầm thề rằng, cả đời này anh sẽ bảo vệ sự lương thiện này của cô bằng mọi giá.
***
Cách Luân Đôn nửa vòng trái đất, tại một khách sạn năm sao sang trọng ngay trung tâm thành phố Pleiku, bầu không khí lại nhuốm màu ly biệt đầy day dứt.
Bà Minh đứng trước tấm kính lớn của phòng suite, nhìn ra núi rừng Tây Nguyên mờ ảo trong sương sớm. Hôm nay, bà mặc một chiếc áo dài nhung màu xanh ngọc bích sang trọng. Chiếc áo dài được cắt may vô cùng khéo léo, tôn lên vóc dáng thon gọn, mặn mà bất chấp thời gian của người phụ nữ quyền lực. Điểm nhấn độc đáo chính là phần cổ vịt (cổ đổ nhẹ) vừa mềm mại, vừa mang chút hơi thở đài các, kiêu sa, khoe trọn chiếc cổ cao trắng ngần và sợi dây chuyền ngọc trai trắng óng ánh. Dù đã có tuổi, nhưng nét đẹp của bà Minh vẫn khiến người ta phải ngoái nhìn – một nét đẹp sắc sảo, mặn mà và đầy quyền lực.
Tiếng bước chân trầm ổn vang lên phía sau. Ông Phạm bước đến, nhẹ nhàng ôm lấy eo bà từ phía sau, tựa cằm lên bờ vai thơm ngát mùi nước hoa Pháp của bà. Gương mặt hai người phản chiếu trong gương nhìn chẳng khác nào một cặp tình nhân trẻ đang nồng nàn trong men tình, dù thực tế họ đã đi qua nửa đời người với biết bao giông bão.
“Minh… em thật sự phải về Bắc ngay hôm nay sao? Ở lại với anh thêm vài ngày nữa không được à?” – Giọng ông Phạm trầm thấp, chứa đựng sự lưu luyến khôn nguôi.
Bà Minh khẽ xoay người lại trong vòng tay ông, đôi tay thon dài vuốt ve bờ ngực rộng của người đàn ông đã che chở cho mình suốt thời gian qua. Ánh mắt bà long lanh, thoáng một chút đượm buồn nhưng vẫn giữ nét kiên định:
“Anh Phạm, chuyện ở ngoài Bắc có nhiều việc đại sự em buộc phải đích thân về giải quyết. Em cũng nhớ anh, cũng muốn ở lại làm người phụ nữ nhỏ bé bên anh… nhưng cây kim trong bọc có ngày lòi ra, chúng ta đi lại thế này ở Pleiku đã là mạo hiểm lắm rồi.”
Ông Phạm thở dài, siết chặt vòng tay như muốn khảm bà vào da thịt mình: “Anh biết em là người đàn bà của công việc, của lý trí. Nhưng cứ nghĩ đến việc xa em, lòng anh lại thắt lại. Về ngoài đó, phải biết tự chăm sóc mình, nghe chưa?”
Bà Minh nở nụ cười mê hoặc, khẽ nhón chân hôn nhẹ lên môi ông – một nụ hôn nồng nàn, sâu đậm thay cho lời hứa hẹn: “Em biết rồi. Chờ em xử lý xong xuôi mọi chuyện, em lại vào với anh.”
***

Ngay chiều hôm đó, sau khi lo liệu xong chuyện cá nhân, bà Minh đã có mặt tại trụ sở công ty tại Hà Nội để thực hiện một bước đi chiến lược quan trọng. Trên bàn làm việc bằng gỗ mun là tập hồ sơ dày cộp – văn bản sang tên toàn bộ nhà máy cho đối tác.
Đối diện bà là đại diện của tập đoàn bên mua, gương mặt đắc thắng hiện rõ. Họ nghĩ rằng người đàn bà này đã bị dồn vào thế bí nên mới phải bán đi đứa con tinh thần của mình.
Bà Minh, trong bộ vest công sở sắc sảo, nét mặt bình thản đến đáng sợ. Thế nhưng, ngay khi đối tác định thở phào nhẹ nhõm, bà liền đẩy tiếp một văn bản thứ hai sang.
“Ông ký tiếp cái này đi.” – Giọng bà Minh lạnh lùng, mang tính ra lệnh.
Vị đại diện đối tác nhíu mày, lật xem: “Đây là… hợp đồng thuê lại?”
“Đúng vậy.” – Bà Minh tựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau. “Tôi sang tên nhà máy để lấy dòng tiền, nhưng tôi sẽ thuê lại chính nhà máy này trong vòng 10 năm để tiếp tục vận hành. Toàn bộ bộ máy quản lý và công nhân viên cũ vẫn giữ nguyên.”
Người đàn ông đối diện biến sắc: “Bà Minh, điều này không có trong thỏa thuận ban đầu! Nếu trong 10 năm này xảy ra tranh chấp về quyền vận hành hoặc phân chia lợi nhuận thì sao? Luật pháp Việt Nam xử lý những vụ thuê lại quy mô lớn thế này rất phức tạp.”
Bà Minh khẽ nhếch môi, nụ cười đầy vẻ cáo già trên thương trường: “Tôi đã tính trước điều đó. Nhìn kỹ điều khoản cuối cùng đi anh. Nếu có bất kỳ tranh chấp nào xảy ra giữa hai bên, cơ quan phân xử sẽ là Hội đồng Trọng tài Quốc tế đặt tại Hồng Kông. Phán quyết của họ sẽ là chung thẩm và có giá trị bắt buộc thi hành.”
Vị đối tác sững sờ. Hồng Kông vốn là trung tâm trọng tài uy tín và cực kỳ khắt khe trên thế giới. Việc đưa điều khoản này vào đồng nghĩa với việc đối tác không thể dùng quan hệ hay kẽ hở luật pháp nội địa để chèn ép bà Minh trong suốt 10 năm thuê lại. Bà Minh đã tự tay lập ra một tấm khiên vững chắc để bảo vệ giang sơn của mình.
Biết mình đã gặp phải đối thủ xứng tầm, vị đối tác ngậm ngùi đặt bút ký. Bà Minh khẽ mỉm cười, ánh mắt lóe lên tia sáng của sự chiến thắng.
Sau khi khách ra về, ông Minh mới bước ra: “Cảm ơn em, hai cái đầu, thật hơn hẳn một cái đầu!”
Trong khi những người lớn đang mải mê với tình yêu và tiền tài, thì tại nhà ông bà Minh bé Cỏ Gấu
Đứa bé – giọt máu tội nghiệp – đột ngột lên cơn sốt cao co giật dữ dội, mặt mày tím tái. Chị Toan hốt hoảng, nước mắt đầm đìa, vội vàng ôm chặt lấy đứa trẻ chạy ra xe cho anh tài xế phóng thẳng đến bệnh viện nhi trung ương.
Hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng và tiếng bước chân vội vã. Đứa bé lập tức được đưa vào phòng cấp cứu đặc biệt. Chị Toan đứng bên ngoài, hai tay chắp lại trước ngực, liên tục cầu nguyện, lòng đau như cắt khi nghe tiếng khóc ngằn ngặt của đứa trẻ lịm dần đi.
Sau hai tiếng đồng hồ dài đằng đẵng như cả thế kỷ, cửa phòng cấp cứu bật mở. Vị bác sĩ trưởng khoa bước ra với gương mặt vô cùng nghiêm nghị, trên tay là tập hồ sơ bệnh án.
Chị Toan nhào tới, nắm lấy tay bác sĩ, giọng run rẩy: “Bác sĩ ơi!… cháu nó sao rồi bác sĩ? Có nguy hiểm đến tính mạng không ạ?”
Bác sĩ nhìn chị Toan với ánh mắt đầy ái ngại, khẽ thở dài: “Chị Toan, chúng tôi đã tạm thời cắt được cơn sốt và ổn định nhịp tim cho bé. Nhưng tình hình thực sự đáng quan ngại. Qua các chỉ số huyết học ban đầu, chúng tôi phát hiện tế bào máu của bé có dấu hiệu bất thường nghiêm trọng. Các bác sĩ đang nghi ngờ cháu bị một chứng bệnh lý ác tính liên quan đến tủy sống.”
Chị Toan nghe đến hai từ “tủy sống” thì xây xẩm mặt mày, suýt chút nữa ngã quỵ xuống sàn nhà. “Tủy sống… Sao lại có thể như vậy được? Cháu nó còn nhỏ quá mà…”
Bác sĩ đỡ chị ngồi xuống ghế chờ, giọng trầm xuống đầy nghiêm túc: “Hiện tại, để có kết quả chính xác nhất và lên phác đồ điều trị, chúng tôi cần làm một cuộc xét nghiệm chuyên sâu, đặc biệt là xét nghiệm DNA và sinh thiết tủy. Tuy nhiên, chúng tôi cần phải xét nghiệm cả mẫu máu của mẹ đẻ của em bé nữa để đối chiếu cấu trúc di truyền. Chị Toan, chị cần liên lạc ngay với mẹ ruột của bé, bảo cô ấy đến bệnh viện càng sớm càng tốt. Chuyện này liên quan trực tiếp đến mạng sống của đứa trẻ, không thể chậm trễ được đâu!”
Chị Toan bàng hoàng, hai mắt mở to nhìn vị bác sĩ. Mẹ đẻ của đứa bé? Bí mật động trời bấy lâu nay về thân thế thực sự của đứa trẻ này vốn là điều cấm kỵ không ai được phép nhắc đến trong nhà, ông bà Minh giữ kỹ. Giờ đây, đứng trước bệnh tình của đứa trẻ, chị Toan biết mình không thể giấu giếm được nữa. Nhưng nếu gọi người phụ nữ đó lại xuất hiện, toàn bộ trật tự của những gia đình quyền quý kia chắc chắn sẽ bị đảo lộn hoàn toàn…
Nhưng tính mạng của bé Cỏ Gấu mới quan trọng. Chị Toan gọi cho Thủy. Nhưng số điện thoại không tồn tại nữa! Tại sao? Rồi chị tự suy diễn, chắc cô ấy muốn đoạn tuyệt quãng đời ê chề, làm tiểu tam. Chị cầu nguyện cho cô ta. Rồi chị bấm số gọi cho bà Minh. Chị dùng cách nói đơn giản, vô tư, dửng dưng nhất để bà Minh không lắng, chị báo tin bé ốm!
(còn nữa)